Cảm nhận về bi kịch duyên phận và khát vọng sống, khát vọng hạnh phúc của Hồ Xuân Hương qua bài thơ “Tự tình”  (bài II).

cam-nhan-ve-bi-kich-duyen-phan-va-khat-vong-song-khat-vong-hanh-phuc-cua-ho-xuan-huong-qua-bai-tho-tu-tinh-bai- ii

Cảm nhận bi kịch số phận và khát vọng sống hạnh phúc của Hồ Xuân Hương qua bài thơ “Người trữ tình” (Mục II).

– Giới thiệu đoạn thơ và cảm hứng chủ đạo của bài thơ: Bi kịch của số phận và khát vọng sống, khát vọng hạnh phúc.

1. Nỗi buồn của nhân vật trữ tình (hai câu kết).

“Đêm khuya vang tiếng trống canh,
Trơ mặt hồng nước ngọt”.

Nửa đêm: vào buổi sáng lúc nửa đêm, khi mọi thứ chìm trong bóng tối. Câu thơ mở ra cảnh khuya gợi một không gian vắng vẻ, bao la.

– “vang vọng gác trống“: tiếng trống vội vàng, nhịp trống thể hiện bước đi gấp gáp, hối hả của thời gian. Đây cũng là không gian, thời gian của tâm trạng: nhịp trống dồn dập, liên hồi thể hiện sự hối hả của thời gian, tâm trạng rối bời.

+ “tiếng vang”: từ tượng thanh – những tiếng nhỏ như từ xa vọng lại – càng gợi sự tĩnh lặng của không gian (lấy động làm tĩnh)

+ “tích trữ” : đối lập tương phản – âm thanh dồn dập, dồn dập như thôi thúc, vang vọng trong lòng người.

Đoạn thơ mở ra với thời gian và không gian đặc biệt thể hiện tâm trạng bất an của con người, trở nên nhỏ bé, lạc lõng, cô đơn trong không gian rộng lớn nhưng câm lặng.

+ Từ “trơ” đầu câu thơ và nhịp 1/3/3: nhấn mạnh sự xấu hổ, tủi nhục, cô đơn, lẻ loi, một cái gì đó như sự vô ơn, bạc nghĩa, rất nhục nhã và khốn khổ. Lời nói thể hiện dũng khí thách thức, chống lại sự bất công, bất công.

+ “vẻ đẹp màu hồng“: một cụm từ có sắc thái tương phản

  • đàn bà“: phù phiếm
  • “mặt đỏ“: phần mộ

Sự kết hợp bất thường của các từ cho thấy sự rẻ tiền. hai chữ cái”mặt hồng” chỉ có vẻ đẹp của người phụ nữ đi với từ đàn bà rẻ rúng, mỉa mai, xót xa, thấm thía nỗi đau.

+ “Với nước ngọt“: gợi nét sắc sảo, phong thái kiêu sa của người phụ nữ cô đơn, buồn tủi… Hai mặt đối lập”mặt hồng” Và “với nước ngọt“Nó diễn tả bi kịch của người phụ nữ trong xã hội. Bên cạnh nỗi đau, ta còn thấy ở Xuân Hương sự dũng cảm: bền bỉ, thử thách.

2. Sự ngưng trệ, tuyệt vọng (hai câu thực).

“Tung hương cho tỉnh rượu,
Trăng lưỡi liềm còn chưa tròn.”

– “Một chén rượu thơm“: Một cảnh lẻ loi, mượn rượu cho vơi nỗi sầu

– “Tỉnh rượu một lần nữa“: một vòng luẩn quẩn không lối thoát, say rồi tỉnh, cũng như mối tình rối ren, rồi cũng chóng tan, để lại chia tay.

– “Trăng lưỡi liềm“: Sắp hết tháng rồi. Mùa xuân đã qua

– “khuyết điểm không tròn“: Nhân duyên dang dở, chưa tìm thấy hạnh phúc viên mãn, trọn vẹn -> Nhân dở dang chậm trễ. Hướng về mặt trăng với hy vọng tìm được người tri ân giữa đất trời, nhưng càng vô vọng hơn.

Con người vật lộn giữa một thế giới rộng lớn và hoang vắng – bất lực trước nỗi cô đơn của chính mình. Khát khao thoát khỏi hoàn cảnh hiện tại, nhưng không tìm ra lối thoát.

Hình ảnh người đàn bà cô đơn trong đêm khuya với bao nỗi niềm thương nhớ đã trở thành trò đùa của số phận. Nỗi cô đơn và nỗi buồn chồng chất, tôi phải xin một ly rượu cho khuây khỏa, nhưng cuối cùng tôi cũng “say rồi tỉnh” – khi tỉnh dậy thì nỗi cô đơn và nỗi buồn còn tồi tệ hơn. Tìm rượu để quên đời, nhưng bạn không quên, vị đắng của rượu, hương thơm của tình yêu chỉ là một số phận cay đắng; Tôi nhìn trăng để tìm kiếm tình yêu và sự sẻ chia, nhưng chỉ thấy đêm tàn, trăng khuyết, xuân đi, mà tình thì không trọn vẹn.

– Cảm hứng về nỗi đau lại càng mang tính tích cực: ước mơ về hạnh phúc, trăng sẽ có ngày rằm, vận mệnh được viên mãn.

Tham Khảo Thêm:  Cảm nghĩ về một con vật nuôi: Hai con cá chép vàng của người phóng sanh

3. Kháng chiến và khát vọng (hai bài chính luận).

“Xiên trên mặt đất, rêu thành chùm,
Vượt qua những đám mây, va phải một vài tảng đá.”

– “xiên ngang; An Nghỉ‘: cố chấp, cố chấp. Cảnh thiên nhiên qua cảm nhận của tác giả mang theo sự phẫn uất và bộc lộ tính cách mạnh mẽ.

– “đám rêu”: yếu ớt, thấp kém.

– “đá”: sự khan hiếm, sự nhỏ bé, sự im lặng.

Hình ảnh ẩn dụ nói lên thân phận lẻ loi, lẻ loi của chủ thể trữ tình, đồng thời cho thấy sức phản kháng mạnh mẽ, quyết liệt của người phụ nữ, khát khao “nổi dậy” để phá tan, xé nát tất cả. Những giới hạn đang đè nặng lên cơ thể tôi…

– Cảnh thiên nhiên được cảm nhận qua tâm trạng nhưng cũng mang trong mình nỗi căm hờn. Những sinh vật nhỏ bé, thấp bé không chịu mềm yếu, thậm chí còn trở nên mạnh mẽ hơn; cảnh như nổi loạn, như kháng cự, như muốn phá đất, xé trời kêu trời

– Nỗi uất ức và lòng ham sống, khát khao hạnh phúc không kiềm chế được trào dâng, trút xuống cảnh, tạo nên sức tái sinh mạnh mẽ của cảnh. Một sự phản kháng bùng lên trong lòng người nghệ sĩ, không muốn nhượng bộ, muốn vùng vẫy thoát ra khỏi thực tại để vươn tới một cuộc sống có sức sống hơn, dù trong hoàn cảnh éo le.

4. Hai câu kết: Chán chường, mệt mỏi.

“Mỏi xuân rồi lại xuân,
Một phần tình yêu bạn chia sẻ với một đứa trẻ nhỏ!”.

– “Nhạt nhẽo” buồn tẻ, buồn tẻ, thấm đẫm sự bất lực và tủi nhục của cuộc đời. Khi mùa xuân ra đi sẽ trở lại với thiên nhiên đất trời, nhưng mùa xuân của con người thì không bao giờ trở lại, tạo hóa thật bất công với con người.

– “mùa xuân“: Tuổi trẻ của con người trôi qua, thời gian không chờ đợi.

– “mùa xuân trở lại“: vòng quay của thời gian vô tận – mỗi mùa xuân đến là tuổi xuân của con người mất đi, quy luật nghiệt ngã của tạo hóa.

Nhận thức của con người về bản thân với tư cách là một cá nhân, ý thức về giá trị của tuổi trẻ và cuộc sống: Mùa xuân đi và về theo nhịp tuần hoàn, nhưng tuổi trẻ của con người kéo dài mãi không dứt, nay lại quay về.

– “tiền của tình yêu“: một tình yêu nhỏ bé, không trọn vẹn

Tham Khảo Thêm:  Hướng dẫn cách làm bài văn chứng minh Lớp 7

– “Một bé gái“: nhỏ bé, tầm thường

– “Chút tình sẻ chia“: một mảnh tình vốn đã không trọn mà còn phải sẻ chia

Số phận éo le, bất công của người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​đã phải gánh lấy số phận bạc nghĩa. Ẩn sâu trong những dòng này là sự khao khát hạnh phúc đa tình – tình yêu say đắm, hạnh phúc trọn vẹn và trọn vẹn.

– Nghệ thuật tăng tiến, nhấn mạnh cái nhỏ, làm cho cái khó càng thêm rối rắm, thật buồn, tội nghiệp; nỗi thất vọng của một tâm hồn khát sống, khát tình.

– Thể thơ của thể thơ Đường luật tám câu mang tính Việt Nam một cách sáng tạo; dùng từ ngữ giản dị, biểu cảm với các động từ mạnh, từ tượng thanh; sử dụng những hình ảnh giàu sức gợi; nghệ thuật cận tối ưu, tiến bộ.

– Đoạn thơ có ý nghĩa nhân văn sâu sắc, nó thể hiện bi kịch tình yêu, gia đình của người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​xưa, khát vọng sống, khát vọng hạnh phúc đặc biệt của Hồ Xuân Hương, của mọi người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​năm tổng quan. Đoạn thơ cũng cho thấy tài năng nghệ thuật của Hồ Xuân Hương trong thơ Nôm: thơ Đường luật viết bằng tiếng Việt, từ ngữ, hình ảnh giản dị, giàu sức biểu cảm, đậm đà mà tinh tế.

Phân tích bài thơ Tự Tình II của Hồ Xuân Hương


* thẩm quyền giải quyết:

Cảm nhận bài hát “Yêu bản thân II” của Hồ Xuân Hương.

Hai câu thơ đầu mở ra không gian, thời gian và tâm trạng con người:

“Đêm khuya vang tiếng trống canh,
Một bề hồng nhan non nước”.

Đã nửa đêm nên không gian thật tĩnh lặng và yên bình, chỉ còn văng vẳng tiếng trống xa xa, vạn vật chìm trong giấc ngủ, chỉ có nhà thơ là còn thao thức với cảm xúc của mình.

Một khi bạn nghe thấy tiếng vang, không nghe thấy tiếng trống. Tiếng trống trở thành tiếng vọng của một trái tim khắc khoải, khắc khoải. (Thảm mỏ không leng keng mà cũng khum khum/ Chuông buồn không kêu sao om). Bao nhiêu sinh mạng bị dồn nén trong con chữ ấy gần như trào ra.

Cô đơn trước thời gian khuya vắng và bẽ bàng trước không gian non nước, mặt hồng trơ ​​trơ. Cách dùng từ sáng tạo và bất ngờ: mặt hồng là một vẻ đẹp cao quý mà nếu gọi nó bằng một từ tầm thường thì thật rẻ rúng, đầy mỉa mai cay đắng. Trơ là nội động từ biểu thị trạng thái bất động, nghĩa là trơ trọi, chai cứng trước nắng gió cuộc đời. Phương pháp đảo mặt nhấn mạnh sự cô đơn, cô lập và tủi nhục về địa vị. Bài hát có nỗi đau của khuôn mặt đỏ bừng. Đặt hồng nhan trong mối quan hệ với nước non là táo bạo và đầy thách thức, nó thể hiện tính cách mạnh mẽ của nữ thi sĩ, khát khao thoát ra khỏi chiếc lồng chật hẹp của kiếp người phụ nữ phong kiến.

Hai câu thực nói rõ hơn tâm trạng của nhà thơ:

“Một chén hương làm tỉnh cơn say,
Trăng lưỡi liềm còn chưa tròn.”

Hai câu thơ có hai hình ảnh ẩn dụ. Mùi rượu cũng như mùi tình, khi lên men thì bừng tỉnh, nhưng cũng chóng tàn, để đời chao đảo nghiêng ngả. Thật trớ trêu khi bạn tạo ra. Vị ngọt nồng nàn chỉ thoáng qua để lại dư vị chua chua, đắng chát. Say rồi tỉnh, gợi cái vòng luẩn quẩn, dở dang. Và cuối tháng ngày càng cô đơn và lạnh lẽo hơn. Trăng muộn như tuổi luống nhưng có bao giờ hạnh phúc trọn vẹn. Hai hình ảnh mà hai lần đau. Vầng trăng của Thúy Kiều (Truyện Kiều – Nguyễn Du) là vầng trăng khuyết còn vầng trăng của Xuân Hương là vầng trăng khuyết mãi.

Tham Khảo Thêm:  Nghị luận: Sống trọn vẹn trong từng phút giây

Hai bài tiểu luận này là bức tranh của một tâm trí dao động:

“Xiên trên mặt đất, rêu thành chùm,
Vượt qua những đám mây, va phải một vài tảng đá.”

Tác giả đã sử dụng những động từ mạnh: “Phá vỡ” miêu tả một cuộc sống tràn ngập thiên nhiên. Biện pháp của hòn đảo đã thu hút một cuộc đàn áp khốc liệt đối với sự oán giận sâu sắc. Đó cũng là ẩn dụ cho cái tôi luôn nỗ lực bứt phá ranh giới của người phụ nữ, muốn phá bỏ những định kiến ​​đã đóng băng hàng nghìn năm của chế độ phong kiến ​​để khẳng định mình, đi tìm chân trời dân chủ, hạnh phúc. Đàn bà “Tôi” không chấp nhận số phận, chủ động đi tìm hạnh phúc mới thực sự. Tính cách này còn được thể hiện trong một bài thơ khác:

“Hãy giơ tay thử trời cao và đất thấp,
Chân rời nhau vì thoáng thấy đất”

Mong ước chỉ là mong ước, nhà thơ trở về thực tại để đối diện với thân phận của mình:

“Mỏi xuân rồi lại xuân,
Một mảnh tình yêu mà bạn chia sẻ với một đứa trẻ nhỏ.”

Những người có ý thức về giá trị của cuộc sống thường rất sợ thời gian. Thời gian trôi nhanh mà cuộc đời thì mãi cô đơn không có gì thay đổi, cơ hội tìm được hạnh phúc càng khó. Từ xuân có hai nghĩa: mùa xuân và mùa xuân. Mùa xuân của đất trời lặp đi lặp lại, và mùa xuân sẽ vĩnh viễn biến mất. Trong hoàn cảnh này, lòng người càng thêm u mê:

“Sếu càng già vào mùa xuân,
Non xanh nước biếc càng ngày càng chán”

(Nguyễn Khuyến)

Từ “nhạt nhẽo” được đặt ở đầu câu với tính chất nhấn mạnh của nó có ý nghĩa củng cố tâm trạng chán nản. Từ viết lại đầu tiên là một ý nghĩa phụ trợ để thêm lại, từ thứ hai là một động từ. có nghĩa là trở lại. Một cụm từ “Đó là mùa xuân một lần nữa”” có nghĩa là thể hiện tâm trạng day dứt, dằn vặt. Trong khi đó, mảnh tình thì nhỏ nhưng phải chia chác nên chỉ còn lại những đứa con. Một chữ nhỏ quá nhỏ, một chữ nhỏ càng lúc càng nhỏ, cho đến khi không còn thấy nữa. Như vậy, thước đo diễn tiến trong câu thơ cho thấy hạnh phúc của người nghèo chân chất ngày càng ít đi và được dự đoán là sẽ không còn nữa.

Chứng tỏ bài Tự Tình là bài tự sự của thi sĩ Hồ Xuân Hương

Related Posts

TOP các trò chơi cực thú vị ở VinWonder Nha Trang

Nếu bạn đến VinWonders Nha Trang mà chưa biết chơi trò chơi gì hấp dẫn. Hãy để VinID chia sẻ cùng bạn những trò chơi dành cho…

Đảo Robinson Nha Trang – Hòn đảo cho người thích khám phá

Đảo Robinson Nha Trang là địa điểm du lịch hè 2023 được nhiều người yêu thích và trải nghiệm. Hòn đảo mới bắt đầu khai thác du…

Charlie Puth – Chàng ca sĩ với phong cách độc đáo, cuốn hút

Charlie Puth là ca sĩ nhạc pop người Mỹ, được mệnh danh là thần đồng âm nhạc bởi giọng hát cực hay. Anh sở hữu giọng hát…

Hè cực cháy với Charlie Puth tại đại nhạc hội 8Wonder

Lễ hội âm nhạc 8 kỳ tích – Sự kiện âm nhạc đẳng cấp quốc tế mang đến trải nghiệm “không giới hạn cảm xúc kỳ diệu…

Cách mua vé đại nhạc hội 8Wonder vừa dễ, vừa nhanh

8 Wonder Music Festival sẽ chính thức diễn ra vào ngày 22/07/2023, đây sẽ là sự kiện âm nhạc bạn không thể bỏ lỡ nếu ghé thăm…

Cẩm nang du lịch Thánh địa Mỹ Sơn chi tiết từ A đến Z

Khi nhắc đến tỉnh Quảng Nam, ai cũng sẽ nghĩ đến địa danh nổi tiếng đó là Thánh địa của con trai tôi. Vào năm 1995, Nơi…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *