Cấu trúc nghệ thuật đối lập trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân.

chung-minh-chu-nguoi-tu-tu-la-mot-khuctrang-ca-ca-ngoi-cai-dep-bat-diet-dem-den-cho-dân-doc-nem-tín-tưởng

Cấu trúc nghệ thuật tương phản trong “Lời người tù” của Nguyễn Tuân.

1. Sự đối lập giữa tính cách và hoàn cảnh.

huấn luyện cao Ông là một nghệ sĩ tài hoa, dũng cảm và trong sáng, bị đày vào ngục tối. Nhưng ông luôn đứng trên hoàn cảnh, không chịu sự chi phối của hoàn cảnh. Với anh, không có nhà tù, không có tòa án, anh luôn bình tĩnh, đàng hoàng và quyết liệt trong mọi tình huống. Trong lúc anh làm thủ tục để được vào trại giam, mặc cho bọn lính hò hét, đe dọa, anh vẫn bình tĩnh thuyết phục. Trong tù, ông Huấn Cao vẫn thản nhiên nhận rượu thịt, như thể đó là một công việc ông vẫn làm trong sự hào hứng của mình khi chưa vào tù. Khi cai ngục bước vào phòng giam và hỏi anh ta có cần gì không, anh ta đuổi anh ta đi, cố tình tỏ ra khinh thường. Cho đến khi chết và chém, anh không còn sợ những trò chơi nhỏ nhặt.

Huấn Cao là nhà chọc trời khuấy nước, trên đầu không biết đến ai, sinh ra không vì vàng hay quyền thế, nhưng cũng không bao giờ ép mình viết đôi. Hắn không sợ cường quyền, không sợ chết, chỉ sợ mất lòng thiên hạ.

Nhân vật Huấn Cao là kết tinh lí tưởng thẩm mỹ của Nguyễn Tuân. Qua Huấn Cao, nhà văn ca ngợi sự chiến thắng của cái tài, cái đẹp và cái thiện trước cái phàm tục; lòng yêu thích bình đẳng của anh ta đối với thói quen nô lệ, đồng thời phản bội tình cảm yêu nước và tinh thần dân tộc thầm kín của anh ta.

Ngoài Huấn Cao, quản ngục cũng là một nhân vật được Nguyễn Tuân xây dựng rất thành công bằng nghệ thuật đảo ngữ. Quản “là một âm thanh trong trẻo chen vào giữa một bản nhạc mà tiếng nhạc hỗn độn, loạn xạ”. Nhà tù là nơi của cái ác, nhưng viên quản giáo là người yêu cái đẹp, coi trọng tài năng và nhân cách.

Gặp quản ngục Huấn Cao cho thấy tấm lòng nâng niu, trân trọng người tài của quản giáo. Khi nhận được lệnh từ đường của Sơn Hùng Tuyên, viên cai ngục ngoài mặt đã hạ lệnh bắt giam Huấn Cao, nhưng trong thâm tâm lại muốn đặc biệt đối xử với ông để ông Huấn có thể giúp đỡ trong những ngày còn lại. Những đoạn độc thoại về nhà thơ và mong muốn hàn gắn của Huấn Cao với Huấn Cao cho thấy động cơ của viên quản ngục đối xử với ông Huấn không phải chỉ là muốn chơi chữ mà xuất phát từ lòng yêu mến tài năng và sự kính trọng tư cách của ông. .

Tham Khảo Thêm:  Bài văn miêu tả quang cảnh làng quê sau cơn mưa mùa hạ (Lớp 6)

Tác giả cũng mô tả cuộc đấu tranh nội tâm của quản giáo để đưa ra quyết định đối xử đặc biệt với ông Juan. Đối mặt với ngọn đèn ngủ, tên cai ngục ngồi day day thái dương lo lắng. Thời gian trôi qua, bảng dầu dần mất đi vết mực, những nếp nhăn trên khuôn mặt trầm ngâm cũng dần biến mất. Giờ chỉ còn lại mặt nước ao xuân, êm đềm, kín đáo và trong lành. Với hình ảnh này, những con người say mê cái đẹp, ngưỡng mộ và trân trọng tài năng, đã chiến thắng con người là công cụ của chế độ lao ngục, viên quản giáo đã đối xử trọng thị với Huấn Cao, bất chấp cường quyền.

Trong những ngày Huấn Cao bị giam giữ, viên quản ngục đã phá lệ thường ngày của nhà tù là không tra tấn như thường lệ mà ngày nào cũng mời rượu ăn nhẹ với nhà thơ với những lời lẽ kính trọng. Một hôm, quản giáo đích thân đến phòng giam xem Huấn Cao cần gì. Sau khi ông Juan ném anh ta ra khỏi phòng giam, quản giáo không tức giận mà còn lịch sự.vui lòng chấp nhận“. Chi tiết này đã tôn lên phẩm chất cao quý của viên quản ngục.

Khao khát chơi chữ cho thấy người quản lý đánh giá cao vẻ đẹp và tính cách. Nhưng quản giáo cũng nhận ra rằng, tính ông Huấn Cao là ngắn ngủi, trừ tâm sự ra, ông chưa bao giờ nặng lời với ai. Vì vậy, sau khi bị Huấn Cao tống cổ ra khỏi phòng giam, viên cai ngục không còn can đảm gặp lại Huấn Cao mà chỉ mong một ngày nào đó Huấn Cao bớt nhẫn nhịn mà viết đôi lời. Khi nhận được công văn thưởng công của Huấn Cao về việc chém kinh, viên quản ngục tái mặt vì hoảng sợ. Chi tiết này đã thể hiện lòng yêu cái đẹp và ý thức giữ gìn cái đẹp cho đời.

Tham Khảo Thêm:  Vai trò của chất liệu dân gian trong đoạn trích "Đất nước" (trích trường ca "Mặt đường khát vọng của Nguyễn Khoa Điềm)

Quản giáo là người có bầu trời trong sáng, có những sở thích cao cả dù hoàn cảnh khó khăn, là bông sen giữa chốn bùn nhơ.Bùn sẵn sàng không có mùi như bùn“. Nhân vật quản giáo đã góp phần phát hiện chủ đề về cái đẹp, cái cao cả vượt lên cái xấu, cái thấp hèn, thân phận nô lệ.

2. Tương phản giữa sáng và tối; giữa thiện với thiện và ác với ác.

tương phản giữa “ánh sáng đỏ của ngọn đuốc.” với bóng tối của những phòng giam “hẹp hòi, ẩm thấp, tường mạng nhện giăng đầy, nền đất đầy phân chuột, phân gián”.

Đối lập giữa tình huống trao chữ và trao chữ. Trao chữ là một nét đẹp văn hóa, phải diễn ra ở nơi trang nghiêm, trong tư thế thoải mái, trang nghiêm và thoải mái. Nhưng ở đây,”Người tù bị còng cổ, chân bị cùm, giẫm lên tấm lụa trắng tinh“. Hoàn cảnh trong ngục hoàn toàn đối lập với phong cách viết ung dung của Huấn Cao. Nó khẳng định sự chiến thắng của cái cao đẹp, cao cả trước cái tầm thường, xấu xa; sự chiến thắng của lòng dũng cảm, nghĩa khí trước ngục tù.

Đối lập giữa thái độ của người đưa thư và người nhận thư. Huấn Cao tự hào”dập trên tấm lụa trắng tinh căng trên bảng”cai ngục là “khiêm tốn cất những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ gắn trên tấm lụa bóng“. Đưa thư xong, quản giáo lễ phép dặn dò. “Thượng Quan nên thay đổi chỗ ở đi… Ở đây khó giữ trời cho, lại hủy hoại một đời lương thiện.”viên quan “xúc động, cúi đầu trước quản ngục, chắp tay nói ra câu mà nước mắt giàn giụa, nghẹn ngào:Kẻ ngu ngốc này, hãy bày tỏ sự kính trọng của bạn“. Qua sự đối lập này, ta thấy trong ngục tù đang có sự đổi ngôi không phải của những kẻ đại diện cho quyền lực thống trị, mà của những kẻ bị kết án tử hình mới là chủ nhân. Đó là sự lên ngôi của cái đẹp, cái thiện.

Tham Khảo Thêm:  Nghị luận về một đoạn thơ, bài thơ - SGK Ngữ văn 9, tập 2

Nghệ thuật tương phản đã giúp Nguyễn Tuân chuyển tải rõ nét tính cách nhân vật. đồng thời phản ánh hiện thực xã hội đen tối, bất công, bị đày ải. Nhà văn khẳng định và ca ngợi sự chiến thắng của ánh sáng đối với bóng tối; từ xinh đẹp đến xấu xí bẩn thỉu; từ thiện đến ác; của thiên đường trong sạch với cặn bã và thấp hèn. Đó là sự tôn vinh cái đẹp, cái thiện và nhân cách cao thượng của con người trong mọi hoàn cảnh. Điều này thể hiện quan niệm, tư tưởng của tác giả, một người suốt đời đi tìm cái đẹp, luôn ngưỡng mộ, trân trọng và nâng niu cái đẹp, cái thiện.

Sử dụng nghệ thuật đối lập, tương phản để miêu tả bức tranh cuộc sống là nét đặc sắc của văn học lãng mạn. Nguyễn Tuân là nhà văn thuộc khuynh hướng văn học lãng mạn nên thường sử dụng nghệ thuật tương phản, đối lập để phản ánh hiện thực cuộc sống; thể hiện cá tính của nhân vật; chúng thể hiện chủ đề của tác phẩm và tư tưởng, tình cảm của tác giả. Nghệ thuật tương phản được nhà văn sử dụng thành công tạo nên nét hấp dẫn, độc đáo và gây ấn tượng sâu sắc cho người đọc.

Phân tích hình ảnh chuyến tàu đêm trong truyện “Hai đứa trẻ” của Thạch Lam.

Related Posts

TOP các trò chơi cực thú vị ở VinWonder Nha Trang

Nếu bạn đến VinWonders Nha Trang mà chưa biết chơi trò chơi gì hấp dẫn. Hãy để VinID chia sẻ cùng bạn những trò chơi dành cho…

Đảo Robinson Nha Trang – Hòn đảo cho người thích khám phá

Đảo Robinson Nha Trang là địa điểm du lịch hè 2023 được nhiều người yêu thích và trải nghiệm. Hòn đảo mới bắt đầu khai thác du…

Charlie Puth – Chàng ca sĩ với phong cách độc đáo, cuốn hút

Charlie Puth là ca sĩ nhạc pop người Mỹ, được mệnh danh là thần đồng âm nhạc bởi giọng hát cực hay. Anh sở hữu giọng hát…

Hè cực cháy với Charlie Puth tại đại nhạc hội 8Wonder

Lễ hội âm nhạc 8 kỳ tích – Sự kiện âm nhạc đẳng cấp quốc tế mang đến trải nghiệm “không giới hạn cảm xúc kỳ diệu…

Cách mua vé đại nhạc hội 8Wonder vừa dễ, vừa nhanh

8 Wonder Music Festival sẽ chính thức diễn ra vào ngày 22/07/2023, đây sẽ là sự kiện âm nhạc bạn không thể bỏ lỡ nếu ghé thăm…

Cẩm nang du lịch Thánh địa Mỹ Sơn chi tiết từ A đến Z

Khi nhắc đến tỉnh Quảng Nam, ai cũng sẽ nghĩ đến địa danh nổi tiếng đó là Thánh địa của con trai tôi. Vào năm 1995, Nơi…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *