Chứng minh: Nhân vật Mị là một người phụ nữ lao động miền núi Tây Bắc vừa rất đáng thương vừa rất đáng khâm phục

chung-minh-nhan-vat-mi-la-mot-nguoi-phu-nu-lao-dong-mien-nui-tay-bac-vua-rat-dang-thuong-vua-rat-dang-kham-phuc

Nhân vật của tôi là một người phụ nữ lao động ở vùng núi Tây Bắc, vừa khổ vừa đáng ngưỡng mộ

Tô Hoài là một trong những nhà văn lớn nhất của nền văn học Việt Nam thế kỷ 20. Trang văn xuôi của ông giàu chất thơ, viết hay về phong tục đời thường, ông có biệt tài tả cảnh sinh động, hóm hỉnh và táo bạo. Sợi dây (in trong tuyển tập Chuyện Tây Bắc), là kết quả chuyến đi Tây Bắc của nhà văn. Nhân vật tôi là một phát hiện quan trọng của nhà văn về tâm hồn và sức sống, khả năng đi theo cách mạng của người dân miền núi. Cuộc đời tôi đầy đau khổ. Em là mẫu mực của người phụ nữ lao động vùng núi Tây Bắc vừa đáng thương vừa đáng khâm phục.

Cuộc đời tôi đầy đau khổ và nước mắt. Khi biết tin thì mẹ tôi đã mất lâu rồi, bố tôi cũng đã già. Món nợ đời đời đè nặng hồn tôi. Hàng năm cha con tôi phải trả lãi ruộng ngô cho thống lí Pá Tra. Tôi làm ruộng giỏi, thổi sáo cũng hay, nhiều chàng trai thích, ngày nào cũng thổi sáo theo tôi. Hạnh phúc, tình yêu và tuổi trẻ của tôi đã bị chà đạp. Mị bị A Sử con của thống lí Pá Tra bắt cóc đem về “dâng thần”. Tôi trở thành con dâu lừa gạt nhà thống lý. Cha tôi chỉ biết khóc và rên rỉ, “Chà! Thế là kiếp trước bố mẹ ăn tiền nhà giàu, giờ người ta bán con trả nợ. Tôi không thể làm gì khác được!”

Mị là con dâu thống lí Pá Tra từ cái Tết ấy… Cha tôi đã già, khốn khổ và cô đơn khi tôi trở thành con trâu, con ngựa của nhà thống lý. Như nụ hoa chưa kịp nở đã héo úa, chịu đựng “Khuôn mặt buồn” quá nhiều. Nơi tôi ở là một căn phòng “kín” chỉ có một ô cửa sổ to bằng bàn tay, nhìn ra ngoài chỉ thấy một mảnh trăng trắng, không biết là sương hay là nắng! Tôi phải làm việc cả ngày lẫn đêm, khi thì kiếm củi, khi thì trồng ngô, khi thì ra đồng, lúc nào trên tay cũng buộc một bó đay để xe thành sợi. Luôn luôn như vậy, trong suốt cả năm! Đau khổ quá, tôi như kẻ vô tâm, “càng ngày càng câm nín, rút ​​lui như con rùa nuôi trong xó”. Đã bao mùa xuân trôi qua, tôi nghĩ mình như con trâu, con ngựa “chỉ biết ăn cỏ, chỉ biết làm việc!”. Như một linh hồn đã chết “Tôi cúi đầu không nghĩ ngợi gì nữa”. Hình ảnh em quay tròn bên tảng đá đầy ám ảnh này gợi lên trong lòng chúng ta bao nỗi xót xa cho kiếp sống bất công – một con nợ!

Tham Khảo Thêm:  Phân tích hình tượng cây xà nu, rừng xà nu trong truyện ngắn Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành, để làm rõ ý nghĩa tượng trưng cho sức sống và phẩm chất của người dân Tây Nguyên trong kháng chiến chống Mỹ.

Tôi là người con hiếu thảo, giàu đức hy sinh. Trong nhiều tháng, đêm nào tôi cũng khóc. Tôi không muốn làm con dâu lừa đảo nợ nần. Tôi đã phải ăn lá cây để tự tử. Tôi trốn ở nhà, quỳ trước mặt cha, “úp mặt xuống đất nức nở”. Chết rồi còn nợ quấn quýt, cha già bệnh tật, lấy ai như nông giả ngô đồng? Tôi không muốn chết! Tôi không thể chết! Cha tôi đã già yếu. Khi tôi chết, cha tôi sẽ “còn khổ hơn bây giờ”. Vứt một nắm lá xuống đất, tôi nghe cha nói, che mặt khóc, tôi phải trở về nhà quan tổng đốc, chịu bao gian truân, khổ cực. Tôi thương bố nhưng lại chuốc hết đau khổ vào mình. Tấm lòng hiếu thảo, đức hi sinh của người con gái vùng cao thật cao đẹp, đáng trân trọng.

Nghĩ rằng “ở khổ lâu, khổ quen rồi”, tôi sẽ chết trong xó xỉnh nhà thống lý. Nhưng thật ngạc nhiên, sâu thẳm trong tâm hồn cằn cỗi ấy lại là một nguồn sống tiềm tàng vô cùng mạnh mẽ. Tết lại đến, có người ngoài đỉnh núi “thổi sáo để tôi mời bạn chơi”. Nghe tiếng sáo vang vọng, Mị “mong muốn phục hồi”. Những đêm xuân đã đến. Đối với bài hát thì thầm của người thổi sáo:

“…Tôi không có con trai hay con gái
Tôi đang tìm người yêu.

Tiếng sáo gợi lại quá khứ tươi đẹp làm cho những mầm sống bỗng xôn xao. TÔI “nổi loạn” Trộm hũ rượu “uống từng bát”. Tôi say, tôi ngồi thẫn thờ… Tôi nhớ tuổi thơ. tôi thấy trái tim mình “hồi tiếp xúc”, rồi đột nhiên “vui như những đêm Tết trước”. Tiếng sáo đã vang lên, khúc hát gọi tình trai gái bản Mèo “thức dậy” người phụ nữ bất hạnh này khao khát tình yêu và hạnh phúc biết bao! Tôi nhận thức sâu sắc về: “Tôi còn rất trẻ. Chúng ta vẫn còn trẻ. Tôi muốn chơi…”. Có nhiều người đã lập gia đình cũng đi chơi ngày Tết. Tôi cay đắng nghĩ về thân phận của mình: “Còn Su và tôi không có tình cảm với nhau, nhưng chúng tôi vẫn phải ở bên nhau.” Nước mắt tôi trào ra. Nếu tôi có một nắm lá trong tay, tôi sẽ ăn chúng cho đến chết! Tiếng sáo gọi bạn tình lại bồi hồi lòng tôi:

“Bạn đang giảm cân, tôi không bắt
Tôi không thích nó, đồng bảng đang giảm.”

Tôi lăn mỡ bôi thêm vào đĩa đèn cho sáng. Tôi quấn tóc. Mị với lấy chiếc váy hoa… Những hành động ấy diễn ra trước mắt A Sử. Chúng ta phải trả một cái giá đau đớn. Su trói tôi cả đêm trong phòng bằng một cái sọt đay. Mị còn dùng sào quấn lấy tóc Mị khiến Mị “không cúi đầu được nữa, không nghiêng đầu được”. Cả đêm, tôi “khi anh ấy ngủ, khi anh ấy thức dậy”. tôi rất sợ “Xem tôi còn sống hay đã chết”. Đôi khi tôi “khu đi bộ” anh lắc lư theo tiếng sáo, nhưng chân tay anh bị trói “nỗi đau không nguôi”, “nỗi đau nhức nhối”, “nỗi đau đắng cay”. Nghe tiếng ngựa nhai cỏ, cào chân, tôi đau đớn nức nở “nghĩ mình không bằng ngựa”.

Tham Khảo Thêm:  Bài văn miêu tả quang cảnh khu phố sau cơn mưa (Lớp 6)

Tô Hoài miêu tả tâm trạng và phân tích tâm lí Mị một cách sâu sắc, tinh tế qua tiếng sáo trong đêm tình mùa xuân. Tôi khao khát tình yêu biết bao, tôi khao khát hạnh phúc biết bao! Tôi có một sức sống tiềm tàng mạnh mẽ. Lão vạch trần bộ mặt gớm ghiếc của A Sử và chỉ rõ: bắt Mị làm con dâu gạt nợ là một tệ nạn xã hội dã man tột cùng. Hành động “nổi loạn” của tôi cho thấy không một cơ quan chức năng nào có thể dập tắt, dập tắt được khát vọng thoát nợ của một thiếu nữ, một người con dâu.

Nhờ một sự tình cờ, tôi đã sống sót và không chết trong phòng như người phụ nữ đó. Tôi bị tê liệt mỗi ngày. Đêm mùa đông ở dãy núi Hồng Ngải dài và lạnh. Tôi buồn chỉ có thể chợp mắt một lúc rồi nằm sưởi ấm cả đêm. Tôi sống một mình “Chỉ biết ở bên bếp lửa”. Tôi và A Phủ như hai kiếp người phải trải qua biết bao đau khổ. Phú, một kẻ vô gia cư, bị đánh trói vì tội đánh quan, bị làng phạt 100 đồng bạc trắng, trở thành con nợ, con nợ, phải làm trâu ngựa cho quan tổng trấn. “cuộc sống của bạn, cuộc sống của bạn, cuộc sống của bạn” Đối với A Phủ cũng vậy! Hình ảnh độc tâm. Trong rừng, A Phủ đi chăn bò bị hổ rút về tóm gọn một con. Thống lí Pá Tra trách móc A Phủ như “Bọn cướp đã mất tôi!” Pá Tra trói A Phủ vào cọc bằng dây mây cho đến chết nếu không bắt được cọp. Bị trói đứng mấy ngày đêm, hai má A Phủ “xám lại”.

Nửa đêm, qua ánh lửa, tôi “đôi mắt quyến rũ” Khi nhìn thấy nạn nhân, anh ta cảm động nghĩ: “Chỉ biết rằng đêm mai lại có thêm một người chết, chết đau, chết đói, chết rét, sẽ phải chết”. Rồi tôi thấy thương, thương cho người đàn bà hôm trước bị trói chết trong căn nhà này! Tôi ghét nguyền rủa cha con nhà cầm quyền: “Bọn họ thật đê tiện!” Và tôi lo lắng và sợ hãi khi thế chỗ cây cọc đó khi A Fu chạy trốn. Nghĩ như vậy, trong hoàn cảnh này “làm sao mà không sợ…”.

Bếp lửa tắt, nhà tối om, tôi thấy mình như được tiếp thêm sức mạnh. Mị dùng con dao nhỏ cắt lúa, cắt lạt mây và cởi trói cho A Phủ. Một cảnh dữ dội, ớn lạnh mở ra. Theo lệnh Mị gọi A Phủ: “Đi ngay!”, rồi tôi nghẹn lời. Khu vực chạy có mái che! Tôi đứng lặng người trong bóng tối, vừa nói vừa thở trong làn gió lạnh: “Còn Phú, thả tôi ra!…Tôi chết ở đây!”. Và Phú chỉ kịp nói với người đàn bà chê chồng mình vừa cắt dây cứu mình: “Đi với tôi!”. Mị và A Phủ dìu nhau thoát khỏi Hồng Ngài “Đêm đó, đêm nào?”. Đó là một đêm kinh hoàng khó quên của Mị và A Phủ.

Tham Khảo Thêm:  Một số biện pháp tu từ trong đề thi tuyển sinh.

Hành động Mị cắt dây cứu A Phủ rồi trốn thoát là một tình huống bạo lực phản ánh bước nhảy vọt trong ý thức và tâm lí của nhân vật Mị. Tôi yêu mình và tôi yêu người, tôi căm ghét cái ác đã giày xéo cuộc đời tôi. Khi cắt dây cứu A Phủ, tôi cũng cắt luôn cả sợi dây độc ác đã biến con người thành nô lệ thú vật nhục nhã, đau đớn. Tôi đã giành được tự do và hạnh phúc. Tôi và A Phủ trở thành vợ chồng. Tôi có một sức sống tiềm ẩn kỳ lạ!

Nhân vật Mị trong truyện Pù Mệnh là thành công của Tô Hoài. Tôi là một cô gái duyên dáng, hiếu thảo, đáng yêu và có một sức sống tiềm ẩn mạnh mẽ. Tính cách của tôi được miêu tả trong quá trình phát triển theo quy luật của cuộc sống. Tôi chỉ biết khóc, ăn lá… Tôi hoang mang… Tôi khao khát hạnh phúc, khát khao tình yêu. Tâm hồn tôi đã sống lại, bừng tỉnh bởi mùa xuân với tiếng sáo gọi bạn tình trong đêm xuân tình ái. Tôi bị ràng buộc, bị nghiền nát. Mị vùng dậy cắt dây cứu A Phủ rồi cùng nhau bỏ trốn. Đó là một trang đời đầy máu và nước mắt, bi kịch và sự vươn lên của một người con gái lên thân phận làm dâu để trừ nợ vùng cao năm xưa. Cuộc đời tôi từ đau đớn, nô lệ trở thành con người hạnh phúc, tự do.

Sự thay đổi cuộc đời của tôi đã làm nổi bật giá trị nhân đạo của truyện “Phú Mệnh”. Từ nỗi tủi nhục cay đắng của kiếp làm dâu, cô đã vươn lên giành lấy tự do, hạnh phúc. Hương vị cuộc sống ấy quý giá biết bao! Hoài đã đem đến cho nhân vật Mị một tấm lòng nhân hậu sâu sắc đầy tính nhân văn.

Related Posts

Cách lọc nước giếng khoan và xử lý nước giếng khơi ô nhiễm

Nước giếng khoan/ nước giếng khoan là nguồn nước được nhiều người dân từ nông thôn đến thành thị sử dụng. Tuy nhiên, trước khi đưa vào…

Bóng đèn LED – Công nghệ tiết kiệm năng lượng và lâu đời

Đèn LED – Công nghệ bền lâu, tiết kiệm điện là lựa chọn hàng đầu của các hộ gia đình và doanh nghiệp hiện nay. Đèn LED…

Mách bạn cách giặt nệm tại nhà đơn giản, nhanh chóng

Cảm giác được nằm ngủ trên tấm nệm sạch sẽ thơm tho thật dễ chịu và thư thái. Tuy nhiên, nếu nệm bẩn và có mùi khó…

Cẩn trọng khi dùng gói hút ẩm

Gói máy sấy hẳn là một vật dụng không còn xa lạ trong cuộc sống của chúng ta. Công dụng chính của nó là hạn chế độ…

Hộp hút ẩm là gì? Công dụng, cách dùng và phân biệt với tủ hút ẩm

Việt Nam là nước có khí hậu nóng ẩm đặc trưng, ​​độ ẩm không khí không chỉ gây hại cho sức khỏe con người mà còn ảnh…

Top 5 cách trị hôi chân và khử mùi hôi nhanh chóng

Bàn chân xấu là khá phổ biến những ngày này. Tuy không gây nguy hiểm đến sức khỏe nhưng bệnh hôi chân lại khiến nhiều người khó…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *