Kể về cô giáo em.

ke-ve-co-giao-em

Nói cho tôi biết về giáo viên của bạn.

Mỗi ngày, những câu chuyện xảy ra xung quanh chúng ta khiến cuộc sống trở nên thú vị và nhiều màu sắc hơn. Đó có thể là những câu chuyện vui, nhưng cũng có thể là những chuyện buồn khiến ta phải suy nghĩ. Câu chuyện về lần mắc lỗi của cô ấy sẽ luôn khắc sâu trong tâm trí tôi, dạy cho tôi một bài học quý giá.

Năm đó tôi học lớp một. Cái tuổi còn ngây ngô, chưa biết suy nghĩ nhiều. Tôi có một người bạn rất thân tên là An, tôi và anh ấy phải lòng nhau từ những ngày còn đi học. An rất yêu tôi, mọi thứ anh ấy đều chia sẻ với tôi, anh ấy coi tôi là gia đình. Nhưng tôi đã làm một điều tồi tệ với Ana. Hôm đó, An, bạn cùng lớp với tôi, mang đến lớp một chiếc bút máy mới rất đẹp và khoe: “Anh trai tôi đã mua cho tôi chiếc bút này vì tôi được điểm mười”. Các bạn khác trong đó có em rất quan tâm, vây quanh em.

Bút máy rất đẹp, màu hồng với hình Hello Kitty dễ thương. Cầm bút chì thử, nét vẽ rất tròn và đẹp. Tôi rất thích và rất muốn có một cây bút như thế. Trong giờ học, tôi không thể tập trung vào bài giảng của cô ấy, tôi cứ nhìn chằm chằm vào cây bút chì trên tay Ana. Giờ ra chơi, mọi người ra chơi, tôi là người ra khỏi lớp cuối cùng. Đi ngang qua bàn của Ann, tôi thấy một chiếc bút mới nằm dưới đất, tôi nhặt nó lên và nhìn nó, định để lại cho bạn, nhưng không hiểu sao tôi không muốn trả lại, tôi muốn cây bút được của tôi. Sau đó tôi lấy bút bỏ vào cặp và ra ngoài chơi.

Khi vào lớp, An bật khóc vì không tìm được cây bút chì mới. Vừa lúc đó cô giáo chủ nhiệm bước vào. Ann đã nói với cô ấy tất cả mọi thứ. Người thay đổi điểm học tập nói: “Thưa cô, đó là cây bút mới của An.” Lớp trưởng hăng hái đề nghị: “Xin hãy giúp tôi tìm lại cây bút của mình.” Rồi tôi như hồn bay lên trời, sợ chết khiếp. Nếu An biết tôi là người lấy chiếc lông chim, chắc anh ấy giận tôi lắm và sẽ bị bạn chế giễu, coi thường. Tôi xót xa lắm, nhưng giờ tôi biết phải làm sao. Tôi không đủ can đảm để đứng lên tỏ tình với cả lớp và An.

Co không biết làm cách nào để tìm được chiếc bút của A vì không biết ai đã lấy nó và làm cách nào để lấy lại. Lớp phó kỷ luật đề nghị: “Hoặc cô có thể kiểm tra túi của mình, thưa cô.” Sau một lúc suy nghĩ, giáo viên đồng ý. Lúc này tôi đã vô cùng hoảng sợ, mồ hôi lấm tấm trên trán. Tôi đang nghĩ về khoảnh khắc khủng khiếp khi cô ấy lấy một cây bút chì ra khỏi cặp của tôi trước mắt bạn. Rồi chuyện này sẽ đến tai mẹ tôi, bà sẽ đánh tôi suốt đời. Tôi nghĩ về An với ánh mắt giận dữ, có lẽ An sẽ không chơi với tôi nữa.

Tham Khảo Thêm:  Thuyết minh di tích Đền Hùng Phú Thọ

Cuối cùng cũng đến lượt tôi. Cô ấy đến gần hơn và nhìn tôi nghiêm nghị. Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hô hấp trở nên khó khăn. Cô cầm chiếc cặp của tôi, xem kỹ từng phần. Nhưng lạ thay, cô không để ý đến chiếc bút dù nó vẫn ở đó, trong ngăn chính rất dễ thấy. Điều này khiến tôi băn khoăn.

Sau khi lục tung toàn bộ chiếc túi, cô ấy nói rằng cô ấy không thể tìm thấy chiếc bút chì trong lớp. Cô hứa sẽ tìm cho An một cây viết. Cô ấy yêu cầu Ann mô tả hình ảnh của cây bút chì để nếu có ai tìm thấy nó, cô ấy sẽ trả lại cho Ann. An buồn lắm, nhưng mong ai đó nhặt được sẽ trả lại cho An.

Sáng hôm sau, cô ấy mang đến một chiếc bút máy mới giống như Anova và nói: “Hôm qua cô bảo vệ đã lấy cây bút chì này ở cửa lớp của nó đưa cho cô. Bạn có nghĩ đây là bút của tôi không?” tôi hạnh phúc: “Đây thực sự là bút của tôi.” Tôi đã rất ngạc nhiên. Bút của Ana vẫn còn trong túi của tôi. Cuối buổi học, khi mọi người đã ra về, tôi cầm bút giới thiệu với em và thú nhận: “Dì ơi, con lấy bút chì của Anna. Thật xin lỗi thầy.” Cô không mắng tôi như tôi tưởng cô dịu dàng: “Cô ấy biết điều đó. Nhưng tôi không muốn kể cho cả lớp nghe vì tôi muốn các bạn nhận ra lỗi sai của mình và sửa sai. Tôi nhận ra rằng đó là lỗi của cô ấy khi cô ấy hạnh phúc. Tôi sẽ lấy cây bút này.” Tôi đã rất xúc động. Sự vị tha của cô ấy đã dạy cho tôi một bài học quý giá.

Sau nhiều năm, bí mật của chiếc bút vẫn chỉ có tôi và bạn biết. Mỗi lần nhìn thấy cây bút máy là tôi đứng hình rất lâu, không hiểu sao hôm đó tôi lại làm thế với cô bạn thân của mình, may mà năm đó An không biết tôi lấy bút, đỡ phải từ khuôn mặt của tôi. Đó cũng là bài học cho tôi, tôi sẽ không bao giờ làm thế với người yêu thương mình nữa.


thẩm quyền giải quyết:

Ngày đó là 20.11. Sáu năm trước, tôi vẫn còn học lớp ba. Trong số những món quà được tặng cho cô giáo chủ nhiệm lớp lúc đó, món quà của tôi là quý nhất.

Cha mẹ tôi đã ly thân từ khi tôi ba tuổi. Ngày đó, cha tôi lên Sài Gòn tìm việc làm, bỏ lại tôi và mẹ ở nhà với cảnh đói nghèo triền miên, nợ nần chồng chất vì những năm mất mùa không may. Những quán thịt lợn trên con đường đất nổi tiếng là nguồn sống duy nhất của mẹ con tôi. Con càng lớn, má càng phải gánh thêm gánh nặng chi phí ăn học. Nợ nần là thế, vất vả là thế nhưng mẹ tôi chưa bao giờ để tôi thiếu thốn bất cứ thứ gì.

Tham Khảo Thêm:  Luyện tập về phương pháp lập luận trong văn nghị luận (đầy đủ) - SGK Ngữ văn 7

Vì chưa bao giờ thiếu thốn thứ gì nên tôi không hiểu những khó khăn của mẹ. Đi đâu con cũng về nhờ mẹ mua cho. Ngoài ra, nếu mẹ không mua được, tôi sẽ nổi khùng lên, bỏ trốn và không đi học. Đúng vậy, hết sai lầm này đến sai lầm khác, tôi đã xấu từ lúc nào không biết. Mãi cho đến khi ai đó đánh thức tôi dậy, tôi mới nhận ra mình đã bất động như thế nào suốt thời gian qua. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể quên được người mà tôi vô cùng biết ơn: cô Đặng Thị Ngọc Bi, giáo viên chủ nhiệm lớp 3C, người đã thay đổi tuổi thơ tôi như thể tôi đắm chìm trong đó. Lỗi của tôi…

Ngày ấy là ngày 20 tháng 11 của sáu năm trước, khi tôi còn là cô bé học sinh lớp ba. Trong số những món quà được tặng cho cô giáo chủ nhiệm lớp lúc đó, món quà của tôi là quý nhất. Chắc hẳn nhiều bạn đang trầm trồ trước gói quà khổng lồ được gói cẩn thận trong khăn giấy màu hồng rất đẹp và đậm chất lễ hội. Sau buổi lễ, cô mở từng gói quà của chúng em ra xem ngay trong lớp: có bạn tặng cô bó hoa để may quần áo, có bạn tặng xà phòng, có bạn tặng dầu ăn, đường, muối… đến tận tay cô. quà, ai cũng mừng rỡ vì bên trong là chiếc áo ấm bằng bông màu trắng rất đẹp, thoạt nhìn thì rất đắt tiền. Cầm trên tay món quà của tôi, mẹ khẽ cười và thì thầm vào tai tôi: “Tôi sẽ ở lại và gặp bạn sau.”. Một số bạn cùng lớp nhìn tôi giận dữ: “Em thích, được anh yêu như vậy…”.

Tôi cho rằng chắc cô ấy thích món quà của tôi lắm nên mời tôi ở lại để cảm ơn. Vì vậy, vào cuối buổi học, khi mọi người đã rời đi, tôi đến thư viện để gặp cô ấy. Một cảnh tượng đập vào mắt tôi, em đang ngồi bên chiếc áo bông trắng đắt tiền tôi tặng em lúc nãy với đôi mắt đỏ hoe, lưng đẫm lệ. Vừa thấy tôi, chị vội lấy áo lau nước mắt rồi kéo tôi ngồi cạnh: “Lại đây, ngồi đây.” Khi tôi vừa ngồi xuống, cô khéo léo xếp chiếc áo bông vào hộp và đẩy về phía tôi: “Mẹ không nhận đâu, trả lại cho mẹ con đi, bà mới là người xứng đáng được mặc chiếc áo đắt tiền này.” “Không thưa bà.” Tôi vội đẩy chiếc hộp về phía em: “Ta đưa cho ngươi, ngươi làm sao…” Tôi chưa nói hết câu, cô đã ngăn tôi lại: “Không, bạn không thể có nó. Mẹ tôi là người xứng đáng được mặc nó vì bà đã làm việc rất vất vả để mua nó. Sao bạn không nghĩ đến mẹ mình, mẹ đã vất vả như thế nào để nuôi ăn học và mẹ còn phải lo cho những nhu cầu của cải vật chất như vậy. Hãy nhìn lại mẹ của con, những gì mẹ đã hy sinh cho con quá lớn lao, con hãy cố gắng học thật giỏi và làm con của cha, đó là món quà mà mẹ muốn nhận được nhất… và…. Chắc mẹ cũng vậy…”

Nghe chị kể đến đây, cổ họng tôi nghẹn lại, tim thắt lại, nước mắt giàn giụa trên mi và giàn giụa trên khuôn mặt non nớt ân hận. Tôi chợt suy sụp, nhớ lại khoảng thời gian không được thỏa mãn nhu cầu mà mình đang tìm kiếm, hình như mắt và má tôi cũng đỏ hoe như cô ấy bây giờ… Nghĩ đến đây, tôi chỉ muốn hét lên vì xấu hổ. và hổ thẹn trong lòng: “Mẹ… con xin lỗi… ai biết đằng sau nụ cười hạnh phúc của mẹ là chuỗi ngày làm việc vất vả, vắt kiệt sức lực của mẹ…”. Rồi tôi quay sang nhìn em, bây giờ trong mắt tôi trông em thật lớn và sáng như một vị thánh sống. Mẹ thật tốt bụng khi khiến tôi nhận ra rằng tôi đã bất hiếu và thờ ơ như thế nào trước những rắc rối của mẹ. “Tôi cám ơn.” Đó là tất cả những gì tôi có thể nói và lặng lẽ rời khỏi hộp quà.

Tham Khảo Thêm:  Suy nghĩ về ý nghĩa của tình mẹ đối với mỗi con người.

Sáng hôm sau tôi đặt nó vào giỏ xe đạp của cô ấy với một ghi chú: “Bạn hoàn toàn xứng đáng với điều đó, bởi vì bạn đã dạy cho tôi một bài học quý giá về cách làm người.”. Kể từ đó tôi không cầu xin sự giúp đỡ, tôi luôn suy nghĩ và chia sẻ để giúp đỡ mẹ tôi. Vì tôi hiểu rằng, cái nghèo sẽ đeo bám má con tôi rất lâu. Tôi phải tự vực dậy với má để thoát ra khỏi nó, vượt qua nó.

Sáu năm trôi qua, thời gian đủ để mẹ con tôi vượt qua khó khăn, nhưng những thăng trầm của cuộc sống càng khẳng định trong tôi giá trị của bài học mẹ dạy hàng ngày: bài học về lòng hiếu thảo. Nếu tôi gặp lại cô ấy, tôi chắc chắn sẽ nói với cô ấy: “Cảm ơn rất nhiều, bạn đã dạy tôi đạo đức cơ bản nhưng cần thiết của con người.”.

Nói cho tôi biết về giáo viên yêu thích của bạn.

Related Posts

TOP các trò chơi cực thú vị ở VinWonder Nha Trang

Nếu bạn đến VinWonders Nha Trang mà chưa biết chơi trò chơi gì hấp dẫn. Hãy để VinID chia sẻ cùng bạn những trò chơi dành cho…

Đảo Robinson Nha Trang – Hòn đảo cho người thích khám phá

Đảo Robinson Nha Trang là địa điểm du lịch hè 2023 được nhiều người yêu thích và trải nghiệm. Hòn đảo mới bắt đầu khai thác du…

Charlie Puth – Chàng ca sĩ với phong cách độc đáo, cuốn hút

Charlie Puth là ca sĩ nhạc pop người Mỹ, được mệnh danh là thần đồng âm nhạc bởi giọng hát cực hay. Anh sở hữu giọng hát…

Hè cực cháy với Charlie Puth tại đại nhạc hội 8Wonder

Lễ hội âm nhạc 8 kỳ tích – Sự kiện âm nhạc đẳng cấp quốc tế mang đến trải nghiệm “không giới hạn cảm xúc kỳ diệu…

Cách mua vé đại nhạc hội 8Wonder vừa dễ, vừa nhanh

8 Wonder Music Festival sẽ chính thức diễn ra vào ngày 22/07/2023, đây sẽ là sự kiện âm nhạc bạn không thể bỏ lỡ nếu ghé thăm…

Cẩm nang du lịch Thánh địa Mỹ Sơn chi tiết từ A đến Z

Khi nhắc đến tỉnh Quảng Nam, ai cũng sẽ nghĩ đến địa danh nổi tiếng đó là Thánh địa của con trai tôi. Vào năm 1995, Nơi…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *