Làm rõ cái “ngông” của Tản Đà trong bài thơ “Hầu trời”.

phan-tich-bai-tho-hau-troi-cua-tan-da

Giải thích gì “ngốc nghếch” của Tản Đà trong ca khúc “Người hầu của trời”.

Tản Đà (1889 – 1939) là nhà thơ có nhiều đóng góp quan trọng trong việc hiện đại hóa thơ ca đầu thế kỷ XX. Thơ Tấn Có thể hiện “cái tôi” lãng mạn, cao cả, phóng khoáng và đáng yêu, chính vì thế mà ông đã có vị trí đầu tiên trong sách của nhà phê bình văn học Hoài Thanh. “Thi nhân Việt Nam”. bài hát “Rất tuyệt” in thành tập “Vẫn đang chơi”xuất bản năm 1921, cho thấy rõ “cái tôi” những cá nhân hào hoa, phóng khoáng và khát khao khẳng định giá trị của mình trước cuộc đời Tấn Đào.

bài thơ “Người hầu của trời” để lại ấn tượng sâu sắc cho người đọc bởi cách vào đề, cách dẫn dắt khá bất ngờ và thú vị, lôi cuốn người đọc vào câu chuyện mà tác giả sẽ kể:

Đêm qua không biết có hay không
Đừng hoang mang, đừng mơ mộng.
Hết hồn thật! Thật táo tợn! Cơ thể thật!
Nó thực sự là để được đầu tiên – may mắn lạ lùng.

Tác giả, là chủ thể của giấc mơ, không dám khẳng định giấc mơ là thực hay không, thực hay ảo. Nhưng ở những câu thơ sau với ngữ điệu mạnh mẽ khẳng định yếu tố thực của giấc mơ. Từ “Phải” được lặp lại 4 lần để nhấn mạnh tính chân thật của những chi tiết, hình ảnh trong giấc mơ.

Trong các khổ thơ sau, tác giả nói về lý do khuyến mãi “đầy tớ của trời” Của tôi:

“Suốt canh ba nằm một mình
Bắt chéo chân dưới đèn xanh
Nằm buồn ngồi đun nước
Uống nước nóng xong ngồi đọc sách.
….
Bước vào và nhìn thấy Chúa, sụp xuống và tôn thờ
Chúa đã gửi một nàng tiên để đưa cô ấy ra ngoài
Ghế bành như tuyết và mây
Bảo nhà văn ngồi chơi đi.”

Truyện hoàn toàn hư cấu nhưng có vẻ chân thật vì có đủ tình huống, không gian, thời gian để diễn ra và tác giả là nhân vật chính. Tác giả giải thích rằng lý do “tôi tớ trời” là vì “âm vang của dải ngân hà” làm Chúa không ngủ được. Bầu trời bèn cử một nàng tiên đến mời nhà thơ đọc văn trên trời. Lý do của phiên “đầy tớ của trời” mà tác giả đưa ra như một lời khẳng định rằng: Niềm hạnh phúc được lên thiên đường gắn liền với những khoảnh khắc sôi động trong thơ của nhà thơ.

Tham Khảo Thêm:  Đọc thêm: Đốt-xtôi-ép-xki - SGK Ngữ văn 12, tập 1

Sau khi nêu lý do, tác giả tiếp tục diễn biến của phiên họp “đầy tớ của trời”. Diễn biến câu chuyện rất tự nhiên và logic. Theo lệnh của Troy, nhà thơ đọc và đọc những bài thơ của mình cho Thiên đường và các nàng tiên.

“Truyền văn đọc văn”
Vâng, lạy Chúa, xin hãy đọc nó.”

Đúng với niềm đam mê của mình, nhà thơ đọc với đầy nhiệt huyết và hứng thú. Có lẽ chưa bao giờ nhà thơ cảm thấy rạo rực và thăng hoa đến thế nên đã đọc liền một hơi:

“Đọc tất cả các vần điệu văn xuôi
Kết thúc lý thuyết và trò chơi
Tôi chắc chắn rất thích đọc nó
Giọng càng hay càng tốt.”

Thái độ người nghe rất chăm chú và ai cũng vỗ tay tán thưởng, bày tỏ sự ngưỡng mộ bằng nét mặt, cử chỉ, điệu bộ: “Lòng như nở hoa”; “thè lưỡi”; “Hằng Nga, Chức Nữ cau mày”; “Song Thanh, Tiểu Ngọc đứng hình” Kết thúc mỗi bài hát, mọi người cùng nhau vỗ tay. Nhà thơ cũng tự thuật lại một loạt tập thơ của mình như: “Kăn năn”, “Tấm gương”, “Sáu năm”…Nhận được sự ngưỡng mộ, các vị thần nói với nhà thơ: “Tôi đang mang nó đến đây để bán ở chợ trời.”

Khổ thơ sau thể hiện rõ ý thức rất cao về cái tôi cá nhân của tác giả:

“Trời hay quá: “Văn hay quá!
Văn Trăn được như vậy, ít có
Nhờ công phu viết đẹp như sao băng!
Khí thế hùng hậu như mây bay!
Lặng lẽ như gió thoảng, tinh khiết như sương!
Phá như mưa, lạnh như tuyết!”

“cái tôi” thể hiện ở việc tác giả cố tình mượn lời Chúa để khen thơ mình. Đây là hiện tượng xưa nay chưa từng có trong lịch sử văn học, nó không chỉ chứng tỏ Tản Đà ý thức rất rõ về tài văn chương vượt trội của mình so với các nhà văn, nhà thơ cùng thời mà còn là hệ quả của nó. Khẳng định Tản Đà khởi xướng cách mạng bằng thơ, đúng với tên gọi “người đàn ông của hai thế kỷ” mà Hoài Thanh đặt tên. Cái hay, cái đẹp trong thơ của tác giả Tản Đà được so sánh với vẻ đẹp kì thú của các hiện tượng, sự vật trong vũ trụ như sao băng, mây, gió, sương, tuyết…, tác giả tỏ thái độ rất tự hào về tài năng văn chương của mình. Đây là cái “ngông” của nhà thơ, tự khẳng định mình một cách rất “ngớ ngẩn”, rất Tản Đà.

Tham Khảo Thêm:  Chứng minh tài năng miêu tả cảnh bậc thầy của Nguyễn Du qua đoạn trích Cảnh ngày xuân

Theo yêu cầu của Nebo, nhà thơ đã nêu tên và nguồn gốc của mình:

” – Vâng, tôi thề có Chúa
Tôi tên là Khắc Hiếu, họ Nguyễn
Sinh ra ở châu Á, trở về Trái đất
Sông Đà, núi non nước Nam”.

Trời băn khoăn hồi lâu, bèn sai Thiên Tào đi kiểm tra lại. Thiên tài kiểm tra cuốn sách và báo cáo:

“- Trái cây mang tên Nguyễn Khắc Hiếu
Bị trục xuất vào thế giới vì sự ngu ngốc.”

Lúc đó Chúa mới nói đó không phải là việc Chúa bị lưu đày mà là việc “Thiên Lương” của nhân loại. Thấy Chúa nói vậy, nhà thơ liền khắc họa vòng tròn đau khổ và khó khăn của mình khi sống bằng ngòi bút:

– “Trời ơi, cảnh của em tệ thật
Cũng không có trần gian
….
Chúa sai tôi làm việc rất chăm chỉ
Biết làm gì mà dám theo”.

Đoạn thơ này là một bức tranh hiện thực được vẽ bằng những nét cọ chân thực, tỉ mỉ và rất cụ thể, phản ánh chính xác đời sống cơ cực của tầng lớp văn nghệ sĩ và tình hình bát nháo của thị trường văn học lúc bấy giờ. Cảm xúc trong bài thơ khi nhà thơ ngâm bài thơ Lên trời cũng rạo rực như ở đoạn văn này. Ước mơ “phụng trời” như một sự thể hiện nghiêm túc, mãnh liệt khát vọng thể hiện tài năng của nhà thơ. Trời dường như cũng thấu hiểu tình cảnh của nhà thơ nên khuyên:

Tham Khảo Thêm:  Đề thi Học kỳ 1, Ngữ văn 7 (Đề bài 5)

“Rằng: Tôi không nói mà trời biết
Dù trời cao Chúa thấu suốt
Thôi thì về làm ăn thôi.
Đừng sợ băng giá và tuyết.”

Tiếng gà gáy, tiếng người thức dậy báo hiệu đêm đã tàn. Cuộc chia tay giữa nhà thơ với Nê-mô và các nàng tiên thật xúc động:

“Hai hàng sương mai cách biệt
Nhìn xuống thế giới cách xa vạn dặm
Cây chĩa ở lại, kéo cây chĩa
Theo không khí đến trần nhà”

Nhà thơ bừng tỉnh khỏi giấc mộng, nhưng những sự việc diễn ra vẫn còn ấn tượng đến nỗi nhà thơ phải thốt lên đầy tiếc nuối:

“Một năm ba trăm sáu mươi đêm
Mỗi cái ao đều có giá trị để phụng sự trời.”

Câu chuyện “đầy tớ của trời” phản ánh khá rõ tính cách của Tấn Đào, anh mạnh dạn thể hiện mình “cái tôi” cá nhân, một “cái tôi” Tác giả rất tự hào về tài năng của mình và dám công khai tài năng văn chương cao siêu của mình. bài thơ “Người hầu của trời” là một bài thơ hay và độc đáo, tiêu biểu cho tính chất giao thoa giữa cái mới và cái cũ trong nghệ thuật thơ Tản Đà.

Phân tích bài “Hầu Trời” của Tản Đà.

Related Posts

TOP các trò chơi cực thú vị ở VinWonder Nha Trang

Nếu bạn đến VinWonders Nha Trang mà chưa biết chơi trò chơi gì hấp dẫn. Hãy để VinID chia sẻ cùng bạn những trò chơi dành cho…

Đảo Robinson Nha Trang – Hòn đảo cho người thích khám phá

Đảo Robinson Nha Trang là địa điểm du lịch hè 2023 được nhiều người yêu thích và trải nghiệm. Hòn đảo mới bắt đầu khai thác du…

Charlie Puth – Chàng ca sĩ với phong cách độc đáo, cuốn hút

Charlie Puth là ca sĩ nhạc pop người Mỹ, được mệnh danh là thần đồng âm nhạc bởi giọng hát cực hay. Anh sở hữu giọng hát…

Hè cực cháy với Charlie Puth tại đại nhạc hội 8Wonder

Lễ hội âm nhạc 8 kỳ tích – Sự kiện âm nhạc đẳng cấp quốc tế mang đến trải nghiệm “không giới hạn cảm xúc kỳ diệu…

Cách mua vé đại nhạc hội 8Wonder vừa dễ, vừa nhanh

8 Wonder Music Festival sẽ chính thức diễn ra vào ngày 22/07/2023, đây sẽ là sự kiện âm nhạc bạn không thể bỏ lỡ nếu ghé thăm…

Cẩm nang du lịch Thánh địa Mỹ Sơn chi tiết từ A đến Z

Khi nhắc đến tỉnh Quảng Nam, ai cũng sẽ nghĩ đến địa danh nổi tiếng đó là Thánh địa của con trai tôi. Vào năm 1995, Nơi…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *