Phân tích 2 khổ thơ đầu bài thơ “Tràng giang” (Huy Cận).

phan-tich-2-kho-tho-dau-bai-tho-trang-giang-huy-can

Phân tích 2 khổ thơ đầu của bài thơ “Trường Giang”.

Huy Cận là một trong những cây bút tiêu biểu nhất của phong trào thơ mới. Thơ Huy Cận trước cách mạng buồn man mác, man mác và gửi gắm tâm tư của một kẻ lưu lạc. Thơ ông dường như thiếu hơi thở con người, thiếu màu sắc và âm thanh đời thường nên hoang vu, hiu quạnh. Chỉ còn mình nhà thơ trơ trọi giữa không gian, chìm trong nỗi buồn viễn cổ. Hai khổ thơ đầu của bài thơ “Tràng Giang” thể hiện những đặc điểm sau:

“Những con sóng lăn tăn với nỗi buồn và nỗi buồn
Con thuyền xuôi mái song
……………………………………………………
Mặt trời đã lặn, trời đã lên, đã sâu
Ca khúc “Cầu Vồng, Trời Rộng, Sân Ga Cô Đơn”

Ngay từ khi mới mở ra, bài hát của Huy Cận đã dẫn ta đến một vẻ đẹp cổ điển mà ít ai có được, chỉ khi đến với Hay Cận ta mới cảm nhận được. Đó là cách tên của bài hát được đặt tên, “Trường Giang”“Đó là một con sông lớn, một con sông dài, rộng lớn và vô tận. hai chữ cái “Trường Giang” đều bằng tiếng Hán cổ, ngay từ tựa đề đã mang đậm màu sắc Đường Thi. “Trương” là phiên âm của từ đó “trường họcHuy Cận không gọi “sông dài” vì nó trùng với tên một dòng sông ở Trung Quốc, khác với mục đích mà nhà thơ muốn đạt tới.

vần “ang” vừa mở ra một chiều dài bao la cho dòng sông vừa tạo dư âm cho nỗi sầu nghèo của nhà thơ. Dòng sông như mở rộng ra vô tận, giờ đây không chỉ là một dòng sông bình thường mà là một dòng sống, một dòng thời gian trọn vẹn và xa xăm của Con Đường Hy Vọng thành hiện thực. Nhưng rồi cuộc hành trình về quá khứ càng đi xa, càng cô đơn, bốn bề vắng lặng, càng mênh mang. Nhưng chính dòng sông này lại đánh thức suy nghĩ của những người trong cuộc khi họ muốn nhắc đến những thân phận lênh đênh, nhỏ bé trôi trên dòng sông dài của suy nghĩ và dòng sông sầu.

lời nói đầu “Trông trời rộng nhớ sông dài” cũng đã mở ra một không gian tuyệt vời trước mắt chúng ta “trời rộng sông dài”nỗi buồn cay đắng “thuyết khái niệm, mờ mịt, tối nghĩa, không thể đặt tên. Lại là ngôn từ có tính chất khái quát nên chủ đề của bài hát chính là cảm giác không biết bày tỏ cùng ai khi đứng giữa bao la, bát ngát của đất trời. Đó là cảm hứng chủ đạo của toàn bài thơ, đồng thời nhấn mạnh nét đặc sắc của hồn thơ Huy Cận trước 1945: nỗi buồn man mác trước không gian vô tận của thiên nhiên, vũ trụ.

Mở đầu bài thơ, Huy Cận gợi cho người đọc hình ảnh một dòng sông đượm buồn sâu thẳm:

“Sóng lăn tăn buồn đau,
Một chiếc thuyền xuôi theo dòng nước song song,
Con tàu về đất buồn trăm bề
Củi cành khô xếp thành mấy hàng”.

Mở đầu bằng hình ảnh một dòng sông lớn “sóng buồn nhắn tin buồn”. Đất dài rộng mênh mông trùng trùng điệp điệp. Tác giả khéo léo sử dụng âm Hán Việt bằng tài năng của mình “ang” cho một danh từ “trường giang”” gợi lên một không gian rộng lớn, bao la. Đây cũng là một trong những phong cách thơ nổi bật của Huy Cận. Ông đã sử dụng thể thơ 4/3, một cách ngắt nhịp nổi tiếng của Đường Thi. động từ “gợn sóng” đã diễn tả một làn sóng nhẹ nhàng tưởng như mong manh mơ màng nhưng lại lan tỏa vô tận. Đau thương lan tràn từng đợt, bao nhiêu là khổ sở.

Tham Khảo Thêm:  Đọc hiểu văn bản: Qua đèo Ngang (Bà huyện Thanh Quan) - SGK Ngữ văn 7

với ám chỉ “thông điệp buồn”, bạn đọc gợi ý 2 cách hiểu. Cách hiểu thứ nhất đó là những con sóng chồng lên nhau vô tận, những con sóng ấy chồng chất lên nhau vô tận. Một cách hiểu khác là nỗi buồn nhìn dòng sông gợn sóng trong lòng. Đây là một sáng tạo độc đáo và mới lạ của chữ hoa huệ “tin nhắn” Thường chỉ để miêu tả hình ảnh sông núi hùng vĩ, đồ sộ, đồ sộ thì nay Huy Cận lại dùng để miêu tả nỗi buồn. Ở đây nhà thơ miêu tả nỗi buồn của thiên nhiên hay nỗi buồn của con người, có lẽ cả hai vì Nguyễn Du đã từng viết:

“Cảnh nào chẳng mang sầu,
Một cảnh buồn nơi mọi người đang vui vẻ.”

Dường như tâm trạng vui buồn được tô màu ngoại cảnh nên những nỗi buồn ấy được gợi lên từng đợt trong lòng nhà thơ. Không chỉ là yêu tinh “tin nhắn”“nhưng cũng từ “nhân bản”g” ở cuối câu thơ cũng đậm sắc thái cổ kính của Đường Thi. Và không chỉ có vẻ đẹp ấy, nó còn đầy hình ảnh, gợi nhớ những con sóng trải ra, trải rộng, chồng lên nhau, nước chảy đâu đây, vô tận. Về những từ gợi “tin nhắn”, Nước “song song” nó là “thuyền mái”, Chuyển đi. Cảnh vật có chuyển động như vậy mà sao chỉ thấy vắng lặng, thiên nhiên bao la, một dòng “Trường Giang”“Dài rộng bao nhiêu là vô lượng. Dòng sông dài vô tận, vô tận, nỗi buồn của người cũng đầy cõi lòng.

Hai câu thơ được kết hợp để mở ra không gian theo chiều rộng và kéo dài theo chiều dài. Tác giả tiếp tục thể hiện sự chia ly qua câu thơ thứ ba. “Thuyền” Và “Nước” vốn dĩ là hai hình ảnh có quan hệ mật thiết với nhau nhưng qua con mắt của nhà văn, hai hình ảnh ấy không còn song song với nhau nữa. Nhưng với Huy Cận “thuyền trở về”, “nước trở lại”. Hai lập trường đối lập nhau gợi ra một sự phi lý về logic nhưng thực ra xét về bề sâu, bề sâu, ta hiểu rõ hơn nỗi lòng của người lữ khách sông nước.

Con đò là sự hiện diện của kiếp người nhưng chỉ là hiện tượng thoáng qua trong chốc lát, “con đò trên mui” là một hình ảnh thực nhưng cũng đầy suy tư, nó gợi cho ta những hình ảnh của tiền kiếp. lênh đênh, lạc lõng, không biết đi về đâu. Phải chăng đó là sự bâng khuâng trong cảm xúc của Huy Cận khi đứng trước cảnh sông dài trời rộng? Cũng như Hàn Mặc Tử khi còn nằm trên giường bệnh, nhìn ra xa thấy “Gió nối tiếp gió, mây nối tiếp mây”. Đó là nỗi buồn ám ảnh của phức hợp chia ly. Thế Huy Cận “trăm nỗi buồn”, đó là nỗi buồn, sự sầu muộn, nỗi buồn tăng lên từng ngày. Với câu tThứ tư, tác giả sử dụng phép đảo ngữ “cây cành khô” để nói về nỗi cô đơn, lẻ loi của con người. “củi”. Số từ “một” một mình, cô đơn với một tính từ “khô cạn” – thiếu sức sống khiến bức tranh càng thêm khô héo.

Tham Khảo Thêm:  Viết một đoạn văn nghị luận 200 chữ bàn về việc tha thứ lỗi lầm của người khác

Tác giả thật tài tình khi sử dụng nghệ thuật “một” – “nhiều” như nhấn mạnh sự lẻ loi của gánh củi trên sông. “Lạc mấy dòng” không chỉ nói lên nỗi cô đơn của củi mà còn nói đến sự bất an, trôi dạt khi “mất” từ dòng sông này sang dòng sông khác. Nét độc đáo của đoạn thơ không chỉ ở phép song hành mà còn ở cách dùng nhịp 1/3/3. Với sự phá vỡ đó “củi” xuất hiện một cách độc lập và điều này làm rõ thêm tình huống biệt lập của vấn đề này. Có thể nói, một bức tranh “nhánh gỗ khô” phần nào thể hiện tâm trạng của nhà thơ – một con người tài hoa nhưng vẫn loay hoay giữa cuộc đời bộn bề. Như vậy, cả tấm lòng của nhà thơ cuối cùng cô đọng lại trong bức tranh “Củi cành khô xếp thành mấy hàng”.

Thơ ca từ cổ chí kim, đau buồn được giải thích dưới vô số hình thức góc cạnh khác nhau. Bạn có thể thấy nỗi buồn “Bắp ngoài đồng vàng rơi, rơi rơi, rơi vào mùa thu bao la” (Bích Khê), đầu tiên là sầu “liễu buồn” (Xuân Diệu), trong thơ Lưu Trọng Lư có nỗi buồn khi nghe tiếng gà gáy. Nhưng có lẽ, buồn trước cành củi khô chưa bao giờ xuất hiện trong kho tàng văn học Việt Nam. Củi chỉ những kiếp người nhỏ bé, bất hạnh, cũng trôi bồng bềnh vô định giữa cuộc đời. Vì vậy, “củi một hàng, cụt cành” là điều khó tránh khỏi.

Sang đến khổ thơ thứ hai, nỗi cô đơn như lại nhân lên gấp bội:

“Thơ nhỏ lẻ loi trong gió
Còn đâu tiếng làng xa chợ chiều?
Mặt trời đã lặn và bầu trời thăm thẳm
Ca khúc “Cầu Vồng, Trời Rộng, Sân Ga Cô Đơn”

Bằng tài năng và ngòi bút thiên tài, Huy Cận gây ấn tượng mạnh với người đọc bằng lối đảo ngữ. Từ “lười biếng” được đặt ở đầu câu gợi sự trống vắng, khan hiếm, thưa thớt. Lác đác giữa dòng suối mênh mông chỉ có vài đụn cát nhỏ, nhưng từ đầu bản nhạc đến giờ vẫn phảng phất một cảm giác thiếu sức sống.

Bức tranh thiên nhiên sông nước như có thêm chút sức sống khi có thêm những “cồn nhỏ”. Những gò đất nhô lên giữa sông là chính đáng “dốt” hi hữu gợi lên sự đơn sơ, hoang vắng, “cô quạnh” khi gió heo may thổi qua. Những cơn gió không ồn ào mà chỉ “thầm lặng” làm cho nỗi niềm của nhà thơ nhân lên gấp bội khi đứng trước không gian hoang vắng. Nỗi buồn vô tận ấy được diễn tả qua một không gian rộng lớn. Cái nhỏ bé đối lập với cái rộng lớn, vô hạn. Rượu ít, hiếm, buồn: “Thơ chí nhỏ và ngọn gió ảm đạm”. Vần cuối: “nhỏ” – “gió”kết hợp với các âm tiết: “dốt”“buồn”, Âm hưởng của bài hát như chất chứa nỗi lòng của con người về nỗi buồn lẻ loi, cô đơn. Nghệ thuật dùng từ khéo léo, gợi màu sắc cổ kính, đưa tâm hồn người đọc trở về với thơ cổ:

“Non Ky trăng treo
Bến Phì gió thổi mấy ngọn đồi”

(Kẻ xâm lược bị nuốt chửng)

Hoặc:

“Liễu tơ buông rèm…”

(Truyện Kiều).

Thay vì hình ảnh thiên nhiên như khổ thơ đầu, khổ thơ thứ hai miêu tả cuộc sống đời thường mà chủ yếu là hình ảnh buổi chợ chiều giữa ban ngày. “chợ” Là nơi mà khi đến đó ta mới biết cuộc sống nơi đây có ấm áp, nhộn nhịp hay không. Nguyễn Trãi từng viết: “Chợ cá làng Ngũ Phú” Đủ để thấy sự vui nhộn và nhộn nhịp của khu chợ. Huy Cận không như vậy, ông chọn thời điểm ghé chợ như một tín hiệu nghệ thuật độc đáo. Thị trường là khi “Tất cả mọi người đã rời đi và tiếng ồn lắng xuống. Tất cả những gì còn lại trên mặt đất là vỏ bưởi, bánh pía, lá nhãn và lá mía.” (Thạch nam).

Tham Khảo Thêm:  Drama là gì? Các bạn đã biết hết về Drama trên MXH Facebook?

Chi tiết gợi lên vẻ hoang vắng, tồi tàn, hiu quạnh và hấp dẫn của làng quê bên bờ sông, đồng thời cũng gợi nỗi buồn vô tận trong lòng nhà thơ. Chỉ với một từ “Ở đâu” ông đã cho ta một cảm giác mơ hồ về âm thanh đó có tồn tại hay không, tác giả chỉ có thể nghe, cảm nhận chứ không thể nhìn thấy. Âm thanh cũng mờ ảo, có cả thật lẫn giả. Âm thanh ấy tưởng như làm cho con người vui hơn nhưng lại khiến tác giả cô đơn, lẻ loi hơn trên chính quê hương mình:

“Mặt trời đã lặn và bầu trời thăm thẳm
Ca khúc “Cầu Vồng, Trời Rộng, Sân Ga Cô Đơn”

Nỗi đau không chỉ nhuốm màu không gian mà còn kéo dài qua thời gian vô tận. Không gian mở ra nhiều chiều, vừa cao, vừa sâu, vừa rộng… “mặt trời”“bầu trời bốc cháy” tạo nên sự ngăn cách, chia cắt theo hai chiều ngược nhau “lên” và “xuống”. Đó là cảm giác mà chỉ khi tiếp cận con người hiện đại chúng ta mới cảm nhận được.

Không gian mở rộng không chỉ về chiều rộng, chiều cao mà còn về chiều sâu. Mặt trời càng lặn, bầu trời càng cao, đổ bóng xuống lòng sông sâu “cao”. Tác giả đã sử dụng một từ láy rất đặc sắc, không phải là “cao vời vợi” mà là “sâu vô cùng” để nhấn mạnh hai tiểu đoạn: “hoàng hôn” và “trên cao”, là sự bao la, rộng lớn, sừng sững của dòng sông, bầu trời và bến xa. Con người trở thành bó nhỏ lẻ loi trước vũ trụ bao la và vô tận… “Sông dài, trời rộng” Cảnh vật càng rộng lớn, tráng lệ bao nhiêu thì con người càng thưa vắng bấy nhiêu với hình ảnh “bến vắng” – một bến đò nhỏ bé, hiu quạnh gợi cảm giác cô đơn, buồn bã, trống vắng.

Thành công của hai khổ thơ là sự sáng tạo nghệ thuật, là sự kết hợp hài hòa giữa cổ điển và hiện đại. Việc sử dụng nhiều thi liệu trong thơ cổ, ngôn từ giản dị, giàu hình ảnh. Sang trang thơ Huy Cận, ta không khỏi quên đi nỗi buồn tê tái của nhà thơ trước cảnh cảnh nước mất nhà tan. Bài hát mang một nỗi buồn thấm đẫm cả không gian và thời gian. Hình ảnh thiên nhiên trong “Trường Giang” cả hai đều có chuyển động, hữu hình và vô hình, thời gian và không gian bổ sung cho nhau khiến cho cảnh vật ngày càng mờ ảo, xa xăm và xúc động. Cái buồn của cảnh làm lòng người thêm cô đơn, hay cái buồn của lòng người làm cho không gian cũng nhuốm màu u ám.

Phân tích bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Related Posts

TOP các trò chơi cực thú vị ở VinWonder Nha Trang

Nếu bạn đến VinWonders Nha Trang mà chưa biết chơi trò chơi gì hấp dẫn. Hãy để VinID chia sẻ cùng bạn những trò chơi dành cho…

Đảo Robinson Nha Trang – Hòn đảo cho người thích khám phá

Đảo Robinson Nha Trang là địa điểm du lịch hè 2023 được nhiều người yêu thích và trải nghiệm. Hòn đảo mới bắt đầu khai thác du…

Charlie Puth – Chàng ca sĩ với phong cách độc đáo, cuốn hút

Charlie Puth là ca sĩ nhạc pop người Mỹ, được mệnh danh là thần đồng âm nhạc bởi giọng hát cực hay. Anh sở hữu giọng hát…

Hè cực cháy với Charlie Puth tại đại nhạc hội 8Wonder

Lễ hội âm nhạc 8 kỳ tích – Sự kiện âm nhạc đẳng cấp quốc tế mang đến trải nghiệm “không giới hạn cảm xúc kỳ diệu…

Cách mua vé đại nhạc hội 8Wonder vừa dễ, vừa nhanh

8 Wonder Music Festival sẽ chính thức diễn ra vào ngày 22/07/2023, đây sẽ là sự kiện âm nhạc bạn không thể bỏ lỡ nếu ghé thăm…

Cẩm nang du lịch Thánh địa Mỹ Sơn chi tiết từ A đến Z

Khi nhắc đến tỉnh Quảng Nam, ai cũng sẽ nghĩ đến địa danh nổi tiếng đó là Thánh địa của con trai tôi. Vào năm 1995, Nơi…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *