Phân tích bài thơ “Bài ca ngất ngưởng” của Nguyễn Công Trứ.

phan-tich-bai-tho-bai-ca-ngat-nguong-nguyen-cong-tru

Phân tích thơ “Tinh thần của bài hát” của Nguyễn Công Trứ.

Nói đến các nhà thơ nửa đầu thế kỷ XIX không thể không nhắc đến nhà thơ – ông Nguyễn Công Trứ. Đây là một nhân vật nổi tiếng trong lịch sử, một phần tính cách háo danh, đề cao chí làm trai và có một lối sống rất riêng, luôn tự do, phóng túng. Nguyễn Công Trứ được coi là một trong những nhà thơ nổi tiếng nhất đương thời, ông có công lớn trong việc nâng thể thanh nói thành một thể thơ có khả năng biểu đạt cảm xúc phong phú, tinh tế. Trong các bài hát của Nguyễn Công Trứ sáng tác theo thể hát nói, bài hát nổi tiếng hơn cả. “Tinh thần của bài hát”. Tác phẩm này ra đời sau khi tác giả rời bỏ quan trường để về quê sống ẩn dật. Đây cũng là lúc sự kiêu căng, ngạo mạn cố hữu của Thường Trụ được bộc lộ một cách lớn nhất.

bằng nhau “Tinh thần của bài hát”, Nguyễn Công Trứ đã trình bày lý lịch thật sinh động, độc đáo và bao quát khúc ca, người đọc có thể cảm nhận được phong cách sống khác người của tác giả. Cách sống của ông trái ngược với lối sống công sở, trái ngược với những quan niệm chính thống thời bấy giờ.

Trước hết, ngay nhan đề bài thơ đã khiến người đọc chú ý, suy nghĩ. Nét độc đáo của Nguyễn Công Trứ thể hiện ở cách ông đặt tên cho bài ca dao: “Tinh thần của bài hát”. Theo cách hiểu thông thường, cao có nghĩa là cao, nhưng không ổn định, dễ đổ vỡ. Ví dụ: Bình hoa ngất ngưởng. Ngoài ra, ngất ngưởng còn có nghĩa là người đi ngay thẳng, chông chênh, có lúc tiến tới, có lúc nghiêng phải, có lúc nghiêng trái… Nếu đọc kỹ bài thơ, chúng ta có thể thấy nhan đề bài thơ. Điều này góp phần quan trọng thể hiện quan điểm, thái độ của nhân vật trữ tình – tác giả luôn vượt lên trên những hủ tục, sống trong một tập thể, giữa mọi người nhưng với một cuộc sống khác, khác người, không phụ thuộc vào mọi người.

Nguyễn Công Trứ thường nói về chuông theo tinh thần Nho giáo. trong bài “Chí làm trai”Nhà thơ khẳng định:

“Chi là nam, nữ, bắc, đông và tây
Tiêu tán năng lượng trong bốn bể”

SỐNG “Tinh thần của bài hát”Nguyễn Công Trứ cũng mở đầu bằng một chữ Hán có tính chất tuyên ngôn thể hiện ý chí làm người nói trên: Trong trời đất không việc gì không phải bổn phận của ta:

“Vũ trụ có ý định”

Đó chính là suy nghĩ của Nguyễn Công Trứ. Chính vì vậy mà trong suốt quá trình sáng tác, ông luôn được nhắc đến trong nhiều ca khúc, nội hàm của vũ trụ (vũ trụ là bổn phận của chúng ta – Trả lòng trung thành), bổn phận của bản thân vũ trụ (Vạn vật của vũ trụ là bổn phận của chúng ta). trong không gian là nhiệm vụ của tôi – các nhà bình luận). Theo quan niệm của Nguyễn Công Trứ, vì xuất thân là kẻ sĩ nên phải có danh với sông núi, làm nên việc lớn, được sử sách ghi danh. Cái hay của đoạn thơ mở đầu là triết lí nhân sinh đúng đắn và tình cảm chân thành của tác giả. Muốn cho xã hội tiến bộ thì mỗi người phải tự khẳng định mình, phải nỗ lực hết mình làm điều gì có ích cho đời để mình hãnh diện với mọi người. Khát vọng ấy, quyết tâm ấy là chính đáng, thật đáng trân trọng; nhất là khi nó được thể hiện trực tiếp bằng thái độ trung thực của nhà thơ.

Tham Khảo Thêm:  Văn bản: Cuộc chia tay của những con búp bê (Khánh Hoài) - SGK Ngữ văn 7, tập 1

Rồi Nguyễn Công Trứ xướng danh, khẳng định tài năng của ông:

“Ông Hi Wan Tai Bo vào lồng”

Trong một thời gian dài, câu này có ít nhất hai cách hiểu. Cách hiểu thứ nhất như sau: Ông Hee Wan, một người tài giỏi, bước vào triều đình (như một con chim yêu tự do, thích bay lượn trên bầu trời cao và rộng, nay đã bị nhốt trong lồng), và do đó, anh ta không thể sống cuộc sống mà anh ta mong muốn. Một cách hiểu khác: Ông Hee Wan là người tài giỏi, có thể so sánh với trời đất; Cái lồng ở đây được hiểu là trời đất, vũ trụ, theo quan niệm của người xưa thì đất vuông trời tròn. Có lẽ cách hiểu thứ hai thuyết phục hơn, nhất quán hơn cách hiểu thứ nhất; đặc biệt nếu đặt trong nguồn cảm hứng tràn ngập bài thơ, thì cách hiểu này là có cơ sở. Hơn nữa, nội dung của hai câu đầu thường chiếm ưu thế trong toàn bài thơ, nhưng cảm hứng chủ đạo trong bài thơ này là niềm tự hào, ngất ngây chứ không phải là lời than thở về sự mất tự do. Hi Văn là tên hiệu của Nguyễn Công Trứ. Tôi đang nói thẳng về mình, gọi tên tôi để nói là một cách diễn đạt rất Nguyễn Công Trứ. Trước Thượng Trụ, bà chúa thơ Nôm Hồ Xuân Hương cũng từng khẳng định:

Một miếng trầu nhỏ bằng một miếng trầu
Đây là của Xuân Hương đã bị xóa rồi

(gọi trầu)

Và tác giả Truyện Kiều cũng đã từng nhắc tên mình trong một câu thơ đầy tiếc nuối “Độc Tiểu Thanh”:

Vô tình ba trăm năm sau
Thiên hạ khuynh đảo Tố Như?

(Không biết ba trăm năm sau
Ai trên đời khóc cho Như)

Nhưng thực sự, chưa ai từng xưng danh rồi dám khẳng định mình là người tài giỏi như Nguyễn Công Trứ. Tuy nhiên, câu thơ tác giả nói về mình mà cứ như nói về người khác, nói một cách tự nhiên, hồn nhiên.

Tham Khảo Thêm:  Dàn bài phân tích đoạn trích "CHỊ EM THÚY KIỀU" (trích Truyện Kiều - Nguyễn Du).

“Khi diễn giả chào mừng, khi cố vấn, khi Toàn quyền Đông,
Nó bao gồm các chiến thuật đánh xỉu bằng tay,
Trong thời bình, cờ tướng,
Thỉnh thoảng tôi đến phủ Thừa Thiên”

Đoạn thơ nói trên bộc lộ sự tự khẳng định niềm tự hào về tài văn võ song toàn của mình. Tuy nhiên, vẻ đẹp của bài thơ này trước hết đến từ thái độ chân thành, hồn nhiên và trung thực của tác giả. Trong tiểu sử của Nguyễn Công Trứ quả thực có ghi: năm 1819, ông đỗ thủ khoa kỳ thi Hương; Bảy năm sau, Nguyễn Công Trứ ra làm Tham biện ở bộ Nội thư, đến năm 1831 làm Tổng đốc Đông (Hải An). Năm 62 tuổi, ông được cử đi đánh thành Trấn Tây… Tuy là người gốc quan, nhưng Nguyễn Công Trứ đã từng chỉ huy bọn tiểu cướp ở biên giới phía Bắc, đánh giặc ở biên giới Tây Nam, và sau đó trấn áp chúng. các cuộc nổi dậy của nông dân.

Sau câu thơ đầu tiên được phân tích, điều rất quan trọng là tạo ra điều cần thiết để tác giả bộc lộ mình ở những câu thơ sau với giọng điệu tự tại nhưng đầy quyến rũ qua sự tự khẳng định một lối sống xuất thần. mô tả bản thân và lối sống của bạn:

Làm các mục để phân phối hàng năm.
Bò vàng và ngựa được chở ngây ngất.
Kìa, những ngọn núi được bao phủ bởi mây trắng,
Một thanh kiếm cầm tay và một cây cung nên từ bi.
Thần tiên theo đôi dì,
Đức Phật cũng cười nhạo anh ta.

Đối với những người giàu có và quyền quý trong quá khứ, ngựa là phương tiện di chuyển chính. Cưỡi ngựa là biểu hiện của sự sang trọng và quyền lực. Nhưng ông nội Thường Trụ ngoài đời thì khác: ông không cưỡi ngựa mà lái chiếc xe bò vàng kéo, rong ruổi khắp nơi. Ngoài ra, ông còn để lại bốn câu thơ trên một tờ mocha trước cửa xe:

Xuống ngựa, lên xe, đó là chuyện bình thường
Mùi của sự xuống cấp và thăng tiến
Đổ đầy xe bò
Sẵn sàng bịt mồm thiên hạ

Thật vậy, có một sự tương phản rõ rệt trong nhân cách của Nguyễn Công Trứ. Sự tương phản này tạo nên sự hấp dẫn của tác giả, một tay xuất thần: một con bò vàng ngậm ngùi mang theo trang bị ngựa, gươm và cung, đi vào chùa, nhưng lại mang theo một cặp thím. Nó cũng khiến những người nhẹ dạ, thích trốn chạy cảm thấy buồn cười.

Tham Khảo Thêm:  Bảng Ngọc Anivia: Bảng ngọc bổ trợ cho Anivia Mid mùa 11

Vậy tại sao Nguyễn Công Trứ sống giữa chốn danh lợi bộn bề như thế mà vẫn thản nhiên, vô thường trong cuộc sống, nhất là đối với một vị quan triều đình trong chốn lạc thú vô song? Có lẽ đơn giản vì trong tiềm thức, trong ý thức sâu xa của ông, ông không màng đến những được mất trong cuộc sống. Tôi còn nhớ trong gần ba chục năm làm quan, có lúc Nguyễn Công Trứ làm tướng, có lúc chỉ là một tên lính thú nơi biên ải. Tuy nhiên, anh luôn bình thản như gió xuân, mặc cho người ta khen hay chê:

Mất dương và hồi sinh con người,
Chiêm ngưỡng và khám phá những ngọn cây phong.

Và nguyên nhân cơ bản của thái độ sống này, sự sung sướng này, chính là nhận thức đầy đủ về bản thân mình, cũng như ý thức về tài năng và phẩm hạnh của mình.

Kết thúc bài, Nguyễn Công Trứ một lần nữa nhấn mạnh nguồn cảm hứng mênh mông bằng câu:

Ai trong tòa ngây ngất như anh ta?

Một câu nghi vấn, nhưng là một lời khẳng định: trên đời này không có ai độc đáo, kiêu sa và xuất thần như thi hào Nguyễn Công Trứ. Lấy bối cảnh là một hệ thống phong kiến, Bài ca chế ngự có ý nghĩa về nhiều mặt. Nó ít nhiều báo hiệu sự thức tỉnh của ý thức cá nhân, một cá nhân trong hoàn cảnh không nhận ra được cái tôi. Nó đánh dấu một bước tiến đáng kể trong lịch sử của quốc gia hướng tới dân chủ hóa.

Ngày nay, lối sống và lối sống thanh cao của Nguyễn Công Trứ có lẽ cần xem xét kỹ lưỡng. Tuy nhiên, bài thơ “bài hát hay” nó vẫn có ý nghĩa hơn hết ở chỗ khuyến khích người đọc sống mạnh mẽ, sống có ích để cuộc đời ngày càng ý nghĩa hơn, không chấp nhận một cuộc sống tẻ nhạt, vô nghĩa. Dù thế nào đi nữa, dù là một nhân vật dũng cảm và giàu có, nhưng khi còn làm quan, Nguyễn Công Trứ không thể sống tự do, ông vẫn phải tuân theo pháp luật của triều đình. Và như lịch sử đã ghi lại, trong nhiều triều đại phong kiến, nhà Nguyễn vẫn được coi là triều đại có thể chế gò bó, phi lý và phi nhân tính nhất.

Một nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ

Related Posts

TOP các trò chơi cực thú vị ở VinWonder Nha Trang

Nếu bạn đến VinWonders Nha Trang mà chưa biết chơi trò chơi gì hấp dẫn. Hãy để VinID chia sẻ cùng bạn những trò chơi dành cho…

Đảo Robinson Nha Trang – Hòn đảo cho người thích khám phá

Đảo Robinson Nha Trang là địa điểm du lịch hè 2023 được nhiều người yêu thích và trải nghiệm. Hòn đảo mới bắt đầu khai thác du…

Charlie Puth – Chàng ca sĩ với phong cách độc đáo, cuốn hút

Charlie Puth là ca sĩ nhạc pop người Mỹ, được mệnh danh là thần đồng âm nhạc bởi giọng hát cực hay. Anh sở hữu giọng hát…

Hè cực cháy với Charlie Puth tại đại nhạc hội 8Wonder

Lễ hội âm nhạc 8 kỳ tích – Sự kiện âm nhạc đẳng cấp quốc tế mang đến trải nghiệm “không giới hạn cảm xúc kỳ diệu…

Cách mua vé đại nhạc hội 8Wonder vừa dễ, vừa nhanh

8 Wonder Music Festival sẽ chính thức diễn ra vào ngày 22/07/2023, đây sẽ là sự kiện âm nhạc bạn không thể bỏ lỡ nếu ghé thăm…

Cẩm nang du lịch Thánh địa Mỹ Sơn chi tiết từ A đến Z

Khi nhắc đến tỉnh Quảng Nam, ai cũng sẽ nghĩ đến địa danh nổi tiếng đó là Thánh địa của con trai tôi. Vào năm 1995, Nơi…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *