Phân tích đoạn văn: Khi nghệ thuật là tiếng kêu đau khổ thoát ra từ kiếp người lầm than… (Trăng sáng – Nam Cao)

Ảo thuật

Phân tích văn bản: Khi nghệ thuật là tiếng kêu đau khổ phát ra từ một kiếp người bất hạnh… (Trăng sáng – Nam Cao)

Vài nét về tác giả Nam Cao và kiệt tác Chí Phèo.

Nam Cao tên thật là Trần Hữu Tri, sinh năm 1917 tại Lý Nhân, Hà Nam, mất năm 1951 tại Ninh Bình. Ông là một trong những cây bút tiêu biểu của dòng văn học hiện thực Việt Nam nửa đầu thế kỷ XX.

– Các tác phẩm của Nam Cao luôn chứa đựng niềm trăn trở thường trực về số phận bất hạnh của những người nông dân, người trí thức nghèo bị éo le, bị áp bức bởi xã hội hiện đại, để rồi lạc lối trên con đường làm người.

– Ngòi bút của ông vừa sắc sảo, vừa trào phúng chân thành nhưng cũng không thiếu đi sự tinh tế. Nam Cao mạnh dạn phân tích, mổ xẻ mọi thứ, không lảng tránh như Thạch Lam, không phiến diện như Vũ Trọng Phụng, nhưng vẫn giữ được cái lí trong văn chương.

Nguyễn Minh Châu đã từng nhận xét về văn chương của mình: “Trong những trang truyện của Nam Cao, trang nào cũng có những nhân vật chính hoặc phụ, những con người đối mặt với sự kiệt quệ của kiếp người để rồi buộc con người phải bộc lộ bản thân, trên hết là trái tim và khối óc. lí trí, nhân cách và cuối cùng là nỗi đau khôn nguôi của con người.

– Tác phẩm của Nam Cao luôn cho người đọc thấy bản chất xấu xa của xã hội và sự tha hóa của con người hiện đại.

– Ông bén duyên với nghiệp văn từ năm mười tám tuổi và trong suốt mười lăm năm hành nghề ông đã để lại cho đời một khối lượng tác phẩm đồ sộ từ truyện ngắn đến tiểu thuyết, tên tuổi Nam Cao gắn liền với những tác phẩm để đời như cuộc sống lâu dài, tuổi hạc hoặc cuộc sống thêm.

– Trong đó không thể không kể đến Chí Phèo một truyện ngắn có ảnh hưởng lớn đến nền văn học Việt Nam, đây là tác phẩm đã neo đậu vững chắc trong lòng người đọc qua nhiều thế hệ.

– Chí Phèo vốn có tên là Lò Gạch Cũ, xuất bản năm 1941 với tên “Đôi Đôi” do nhà xuất bản Đời Mới – Hà Nội tự nguyện đổi tên. Tác phẩm sau đó được Nam Cao đặt tên là Chí Phèo khi được in lại trong tập Lương Cây do Hội Văn hóa cứu quốc xuất bản năm 1946.

Chí Phèo là tác phẩm thể hiện rõ con đường sáng suốt của Nam Cao trong sự nghiệp văn chương của mình, khi tập trung viết về số phận những người nghèo khổ trên quê hương ông.

2. Phân tích đoạn trích.

– Hình tượng nhân vật Chí Phèo.

Qua từng câu chữ, Nam Cao đã khắc họa rõ nét bộ mặt của Chí trước một sự thật tàn khốc, những bất công, áp bức của giai cấp thống trị trong xã hội cũ đã đẩy con người lương thiện đến con đường tha hóa, khiến họ đánh mất đi nhân tính của chính mình.

Chí Phèo từ đó bị xã hội xa lánh quyền làm người, bị gạt ra khỏi thế giới vốn dĩ dành cho con người, để rồi biến thành con quỷ dữ của làng Vũ Đại: “Hắn đã làm tan nát biết bao cảnh hạnh phúc, làm chảy máu và nước mắt của biết bao người lương thiện”. Ai gặp Chí cũng hãi ​​hùng tìm cách tránh né, giữa cảnh hỗn loạn và đói khát, không ai muốn chuốc thêm họa vào thân: “Mọi người đều tránh anh ta mỗi khi anh ta đi ngang qua.”

Cuộc đời Chí Phèo trượt dài trong bi kịch, đầy bất hạnh và đau khổ. Cuộc sống của ông bây giờ không còn gì ngoài những tiếng chửi bới, rượu chè và vài miếng thịt sống, không ai còn thấy hình ảnh ông Chí hiền lành như đất cũ thay vào đó là con quỷ gớm ghiếc mà mọi người xa lánh.

Tuy nhiên, Bá Kiến đã dùng con quỷ trong con người Chí Phèo để làm điều này với mình, bằng những lời dụ dỗ ngon ngọt và vài đồng bạc lạ, Bá Kiến đã lôi kéo được Chí làm tay chân cho mình. Tôi cho anh đi đòi nợ thuê, đâm thuê chém mướn khi cần thiết.

Người ta gọi Chí Phèo là ma quỷ, nhưng thực ra giai cấp thống trị cũng như bọn cầm quyền hiện nay chính là ma quỷ. Chúng ăn những ước mơ bình dị, những điều tốt đẹp trong con người của người nông dân. Phải chăng Chí Phèo chỉ là nạn nhân của thời gian, của những tội ác thối nát chồng chất lên nhau. Ánh sáng lương tâm lại bừng sáng nhưng hiện thực phũ phàng cũng lụi tàn

Đến tận cùng của sự bế tắc, khi Chí Phèo hoàn toàn mất đi vai trò con người và chỉ còn lại đứa con trai, Nam Cao vẫn thấy đâu đó trong thâm tâm mình vẫn còn khát khao được một lần được yêu, được mơ ước. thế giới, sống như một con người thực sự. Thế là anh để cho Thị Nở, một người đàn bà xấu như quỷ, ghét ma, đánh thức phần sâu kín nhất trong con người Chí Phỉ: “Bộ mặt thị thực là sự trớ trêu của chế độ nhân tài; ngắn đến mức tưởng bề rộng hơn bề dài, mà má hóp thì hại thật, nếu má mũm mĩm thì mặt vẫn cứ như mặt heo… Mũi vừa ngắn vừa tẹt to, đỏ, sần như vỏ cam, muốn bóp bằng môi lớn để không thua trên mũi; có lẽ vì quá cố gắng nên họ nứt như ngả rạ. Dù vậy, cô ấy đang ăn trầu thuốc, đôi môi mập mạp của cô ấy lại bị bôi một lần nữa, và chất trầu cũng tương tự, bao phủ miếng thịt trâu xám xịt. Chính cái đêm chúng tôi ăn ngủ như vợ chồng và những ngày ở bên Thị, bên bát cháo hành bốc khói dường như đã đánh thức Chí khỏi giấc ngủ đen tối của cuộc đời.

Sau những ngày tháng bị mọi người chối bỏ và khinh miệt, Thị Nở là người đầu tiên khiến Chí Phèo cảm thấy được yêu thương và giúp anh ta thấy cuộc đời vẫn còn ý nghĩa. Sự xuất hiện của Thị Nở là một bước ngoặt độc đáo đầy tính nhân văn của Chí Phỉ, Nam Cao xây dựng Thị Nở xấu xí không phải để coi thường mà để tô đậm tấm lòng nhân ái của Thị Nở. Chính Thị đã nhìn thấy một con người khác của Chí Phèo mà cả làng Vũ Đại không ai thấy được, như lời Nam Cao miêu tả: “Sao nó tử tế thế, ai dám bảo Chí Phèo là thằng vẫn đập đầu, rạch mặt ăn vạ người ta”.

Những tưởng cuộc đời của Chí sẽ khởi sắc hơn sau khi gặp Thị và từ đây anh có thể trở lại kiếp làm người, nhưng tất cả đã sụp đổ ngay khi dì của Thị Nở xuất hiện. Nhân vật người thím là điển hình cho hình ảnh người nông dân sống ở làng quê nông thôn Bắc Bộ trước Cách mạng tháng Tám, một xã hội bị tha hóa về mọi mặt, từ quyền lực đến nhân cách con người. Sống giữa thời loạn lạc đó khiến con người mắc kẹt trong nghèo đói, khiến họ trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn với chính mình và những người xung quanh.

Những định kiến ​​hạn hẹp về nguồn gốc, xuất xứ và quá khứ có ảnh hưởng rất lớn đến suy nghĩ của con người, chính những định kiến ​​đó đã dựng nên bức tường ngăn cách Chí Phèo với thế giới loài người. Ngay cả khi Thị Nở tái sinh Chí bằng một tình yêu khiến anh khao khát được làm người, dù muốn hòa nhập với mọi người đến đâu, anh cũng không thể vượt qua bức tường ấy.

Chỉ bằng một câu nói, người dì đã dập tắt mọi hi vọng của Chí Phèo một cách hữu hiệu, khiến anh rơi vào vực thẳm tuyệt vọng, hoàn toàn mất đi phẩm giá con người: “Những người đàn ông đều đã chết, vậy mà cô ấy lại lấy một người đàn ông không cha. Ai lại cưới một anh chàng chỉ có công việc rạch mặt và bị thương?” Cuối cùng, Chí Phèo đến gặp Bá Kiến để lấy lại tấm chân tình mà mỗi con người sinh ra đều có. Đau thương thay những mảnh đời mất nhân tính trong nghèo đói và dưới bàn tay cường quyền: “Không thể nào! Ai cho tôi lương thiện? Làm thế nào để thoát khỏi những mụn nước trên mặt? Tôi không thể làm người tốt được nữa.”

Chí Phèo giết Bá Kiến cũng là tự kết liễu đời mình, đó có lẽ là sự giải thoát cho Chí khỏi cuộc đời tăm tối, đau khổ, bất hạnh. Cái chết của hai nhân vật này mang nhiều tầng ý nghĩa mà Nam Cao gửi gắm. Vừa lên án xã hội thực dân nửa phong kiến ​​thối nát đã dồn ép nông dân đến bước đường cùng, vừa nêu cao ý thức phản kháng của các tầng lớp dưới, cho dù sự phản kháng đó là cô độc, thiếu suy nghĩ.

Bá Kiến chết trong tội ác mình gây ra, còn Chí Phèo chết trong thân xác một lão nông đáng trách, cho đến khi gục xuống trong vũng máu, hắn vẫn chưa lấy lại được sự nguyên vẹn của mình. Nhưng chưa dừng lại ở đó, bi kịch nối tiếp bi kịch khi Thị Nở chợt nhớ lại đêm ngủ với Chí Phèo, nhìn bụng mình rồi nghĩ: “Nói bậy, nếu như ta mang thai, hiện tại hắn chết, chúng ta làm sao bây giờ?” Không có câu trả lời cho câu hỏi này, nó giống như một chuỗi bi kịch không hồi kết. Và rồi mai đây, cũng trong cái lò gạch cũ ấy, Chí Phèo bé bỏng chào đời và rồi một con quỷ khác ra đời.

Chí Phèo bị đãi vàng trên dòng sông hiện thực.

Người nông dân nghèo khổ luôn là đề tài mà các nhà văn hiện đại hướng đến nhưng Nam Cao vẫn để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc với lối viết độc đáo, với ông: “”Văn chương không cần những người thợ lành nghề, theo một khuôn mẫu nào. Văn chương chỉ nhận những người biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa khơi và sáng tạo những cái chưa có…”

Vì vậy, có thể nói Chí Phèo vàng được thể hiện từ dòng sông hiện thực vốn đã qua tay nhiều nhà văn, nhưng tác phẩm không đi theo khuôn mẫu của đề tài nông dân mà phá cách khác để trở thành một kiệt tác. Điều này đã giúp tác phẩm trở thành một tác phẩm văn học bất hủ mãi mãi neo đậu vững chắc trong lòng người đọc.

Bức tranh Chí Phèo đã vượt ra ngoài những trang văn, chạm đến đời người, tái hiện cho chúng ta hiện thực tàn khốc do xã hội hiện đại gây ra và trở thành một tác phẩm văn học tiêu biểu. Tác phẩm là tiếng nói riêng của Nam Cao, một giọng điệu đanh thép, chua xót nhưng ẩn sâu trong đó là một hơi ấm nghĩa tình không thể tìm thấy ở bất kỳ nhà văn nào khác.

Không dừng lại ở đó, Chí Phèo kết hợp với hai tuyệt phẩm của Nam Cao là Lão Hạc và Sống ngày ấy làm nên bộ phim Làng Vũ Đại, bộ phim đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng khán giả suốt một thời gian dài. Qua nhân vật Chí Phỉ, Nam Cao thể hiện niềm tin tưởng tuyệt đối vào bản chất lương thiện của con người, đồng thời cũng khẳng định rõ ràng một điều rằng nghệ thuật không phải là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật là tiếng kêu đau khổ, là sự thoát ly khỏi những kiếp người lầm than. .

Chí Phèo là con rồng lớn nhờ ngọn gió hiện thực mà bay cao bay xa trên bầu trời văn học, trở thành một điểm sáng nổi bật trong nền văn học Việt Nam.

Nỗi đau của Chí Phèo.

Nghiên cứu văn học Việt Nam giai đoạn 1930-1945. Đặc biệt trong dòng văn học hiện thực phê phán, chúng ta gặp Nam Cao – một trong những nhà văn tiêu biểu nhất của trào lưu văn học hiện thực phê phán trước 1945. Tác phẩm của ông tập trung vào hai đề tài chính: giai cấp nông dân và cái nghèo. tiểu tư sản. “Chí Phèo” (1941) là tác phẩm xuất sắc trong sáng tác về đề tài nông dân của Nam Cao với lối viết hiện thực đặc sắc và cảm hứng nhân đạo cao cả.

Tác phẩm “Chí Phèo” là một kiệt tác của văn xuôi Việt Nam hiện đại. Ở đó, Nam Cao đã thể hiện tính điển hình, tính phổ quát của nỗi đau Chí Phỉ. Tiếng nức nở của những người không có quyền làm người vang vọng. Đề tài quen thuộc nhưng vấn đề Nam Cao đặt ra lại rất mới, rất trẻ. Nỗi đau ấy còn đáng kể cho ngày hôm qua, hôm nay và mai sau, vẫn có những nỗi đau với mức độ khác nhau. Và đây là một câu hỏi then chốt trong nền văn học vĩ đại của mọi thời đại. Chính vì vậy tôi chọn đề tài: NỖI ĐAU CỦA GIÁO HỘI”.

Tham Khảo Thêm:  Đọc hiểu văn bản "Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga" (trích "Lục Vân Tiên" của Nguyễn Đình Chiểu)

Related Posts

TOP các trò chơi cực thú vị ở VinWonder Nha Trang

Nếu bạn đến VinWonders Nha Trang mà chưa biết chơi trò chơi gì hấp dẫn. Hãy để VinID chia sẻ cùng bạn những trò chơi dành cho…

Đảo Robinson Nha Trang – Hòn đảo cho người thích khám phá

Đảo Robinson Nha Trang là địa điểm du lịch hè 2023 được nhiều người yêu thích và trải nghiệm. Hòn đảo mới bắt đầu khai thác du…

Charlie Puth – Chàng ca sĩ với phong cách độc đáo, cuốn hút

Charlie Puth là ca sĩ nhạc pop người Mỹ, được mệnh danh là thần đồng âm nhạc bởi giọng hát cực hay. Anh sở hữu giọng hát…

Hè cực cháy với Charlie Puth tại đại nhạc hội 8Wonder

Lễ hội âm nhạc 8 kỳ tích – Sự kiện âm nhạc đẳng cấp quốc tế mang đến trải nghiệm “không giới hạn cảm xúc kỳ diệu…

Cách mua vé đại nhạc hội 8Wonder vừa dễ, vừa nhanh

8 Wonder Music Festival sẽ chính thức diễn ra vào ngày 22/07/2023, đây sẽ là sự kiện âm nhạc bạn không thể bỏ lỡ nếu ghé thăm…

Cẩm nang du lịch Thánh địa Mỹ Sơn chi tiết từ A đến Z

Khi nhắc đến tỉnh Quảng Nam, ai cũng sẽ nghĩ đến địa danh nổi tiếng đó là Thánh địa của con trai tôi. Vào năm 1995, Nơi…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *