Phân tích tính cách hung bạo và dữ dằn của con sông Đà

Ảo thuật

Phân tích tính hung bạo, dữ dội của sông Đà TRONG Vâng thuyền sông của Nguyễn Tuân.

bút tùy chỉnh “Người lái đò Sông Đà” lấy từ tập “Bài hát vâng” gồm 15 bài tùy bút và một bài thơ ký họa, ra đời năm 1960 trong niềm phấn khởi vẻ vang của những năm miền Bắc xây dựng chủ nghĩa xã hội. Viết về dòng sông đầu tàu của đất nước, dồn hết tâm trí của Nguyễn Tuân là cảm hứng ngợi ca, khẳng định sự đổi thay của đất nước trong thời kỳ đổi mới. Cụ thể, hình ảnh Con sông Đà với tính cách hung bạo, dữ dội Nguyễn Tuân đã miêu tả ông rất chân thực và sống động

lời nói đầu “Chúng tôi ở phía đông của dòng sông, và ở phía bắc, phía bắc,” chứng tỏ Sông Đà là dòng sông độc đáo đầy cá tính. Vẻ đẹp độc đáo ấy đã được thể hiện qua ngòi bút độc đáo của Nguyễn Tuân. Nhà văn khi sống là nguyên bản, khi chết không có bản sao.

Nếu nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm cho rằng mỗi dòng sông Việt Nam “con rồng đang ngủ”Hoàng Phủ Ngọc Tường cảm nhận dòng sông hương như “người gypsy tự do và hoang dã”giống “bà mẹ phù sa nuôi đất”; Nguyễn Tuân cảm nhận sông Đà như một con người, một sinh thể có linh hồn, như một người con đất Việt. Sinh vật sống đó có: nơi sinh, tên khai sinh, nơi xin nhập quốc tịch Việt Nam (người Việt gốc Hoa); nó có cuộc đời, nó có số phận, nó có vẻ đẹp riêng, nó có tính chất riêng: nguy nga, dữ dội, dữ dội, đáng sợ. Nguyễn Tuân là nhà văn không ưa những gì bằng phẳng, nhạt nhoà, nề nếp, điềm đạm. Ông là nhà văn có cá tính độc đáo, cảm xúc và cảm xúc mãnh liệt, phong cảnh đẹp, gió bão, núi cao, rừng thiêng, thác ghềnh dữ dội.(SGK Ngữ văn 12 nâng cao, tr 168). Chính vì thế Nguyễn Tuân đã chọn sông Đà là điểm đến của mình.

Tính cách dữ dội và hung dữ của sông Đà – Vẻ đẹp dữ dội và hùng vĩ của sông Đà khắc họa ngày ở vị trí của nhân vật trong tác phẩm. Hình tượng trung tâm của bài tùy bút là người lái đò, nhưng những trang biểu cảm nhất của Nguyễn Tuân lại dành cho dòng sông, nơi ngông từ ngòi bút của Nguyễn Tuân dường như đã bắt gặp tính cách đặc biệt của dòng sông như: gắn bó lâu dài với sự bướng bỉnh. những người con của mẹ tây bắc. Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Tuân trân trọng viết cả hai chữ Sông Đà. Dòng sông quê ta đã chảy biết bao nhiêu trên trang viết của Nguyễn Tuân, nhưng không ở đâu, hình ảnh dòng sông hiện lên sống động như một con người, có tâm trạng, có linh hồn, có tên khai sinh, có lai lịch, tính cách phức tạp và phức tạp. phong phú như sông Đà trong trang văn của Nguyễn. Sự phức tạp ấy tập trung vào hai khía cạnh mà Nguyễn Tuân gọi là bạo liệt và trữ tình.

Tính hung bạo, dữ dội của sông Đà hiện lên qua các từ: Nhà thơ Nguyễn Quang Bích: “Ta ở biển đông / Đà Giang đầu độc Bắc Lỗ”. Đặc điểm nổi bật của Sông Đà: Dòng chảy ngược, độc đáo, không giống bất kỳ Sông Đà nào. Nguyễn Tuân tìm thấy sự đồng cảm với cái “ngồn ngộn” của thiên nhiên.

Tham Khảo Thêm:  Dàn bài thuyết minh về cây bút bi

Biểu hiện chủ yếu ở phần thượng lưu: nhiều thác, nhiều ghềnh, độ dốc lớn, nước chảy xiết. Bờ sông có những đoạn rất nguy hiểm: Một vách đá với một tư thế “xây tường”‘, hai bờ đứng như sát vào nhau. Đó là một vách đá hẹp, sâu, dựng đứng được đặc trưng bởi hàng loạt liên tưởng, ví von cụ thể, độc đáo: Mặt sông chỉ có nắng buổi trưa. Anh nghẹn Sông Đà như nghẹn họng. Đứng bên này, nhẹ nhàng ném một hòn đá qua tường… Có lần một con hươu và một con hổ nhảy từ bờ bên này sang bờ bên kia. Ngồi trên phà qua quãng đường ấy, đang là mùa hè mà lành lạnh… ta thấy lạc lõng như đang nhìn một tòa nhà chọc trời vừa tắt đèn. Chưa hết bàng hoàng, chúng tôi bị cuốn đi bởi những âm thanh hoang sơ của tiếng nước và tiếng ghềnh của Hát Loong.

Tiếng nước sông Vâng nghe hãi hùng. Nước va đá, đá va sóng, sóng va gió, quanh năm gió thổi như đòi nợ luôn… Ta vẫn hát Em có nghe gió nói gì không? Và hãy tưởng tượng ngọn gió dịu dàng trong lời thì thầm của tình yêu. Nhưng chắc không phải gió thổi làm hình, hụp (tiếng hai tiếng gầm gừ, hầm hè?) làm tiếng. Một âm thanh ma quỷ và kỳ lạ: nó thở và rên rỉ như một cái trục bị nghẹt thở. Không bằng lòng, nhà văn tiếp tục miêu tả thác nước với nhiều giọng điệu khác nhau: nghe như một lời phàn nàn, rồi như một lời van xin, rồi như một sự khiêu khích, với một giọng giễu cợt gay gắt… Rồi thình lình xảy ra. Cả ngàn con trâu mộng làm ổ giữa rừng trúc, rừng trúc như ngọn lửa, phá rừng lửa, rừng lửa gầm đàn trâu cháy rừng rực.

Câu văn gợi cảm, gợi hình Không khí cuộn xoáy, bùng cháy của một ngọn lửa dữ dội, tàn phá. Việc dùng lửa để tả nước, dùng rừng để tả sông, sự kết hợp của các yếu tố trước đây không tương thích, nay lại hòa hợp tạo nên một phép so sánh độc đáo, giàu sức gợi mà nhà văn muốn nhấn mạnh đến tính chất hủy diệt của Sông Đà. Câu văn trùng điệp, kết cấu liên hoàn, tiết tấu ngắn tạo giọng điệu nhanh, gấp gáp, căng thẳng, ngôn từ cực tả trong trạng thái hung bạo gợi ấn tượng rùng rợn, rùng rợn và có sức tàn phá khủng khiếp. Chuyên sâu nhất phải kể đến khả năng hút nước. Nhìn từ xa, nó giống như chiếc lúm đồng tiền trên má của một cô gái xinh đẹp, nhưng trên thực tế, nó là mồ chôn của nhiều số phận.

Nguyễn Tuân đã Thông số kỹ thuật hút nước Sông Đà: đậm, nhạt, xanh trong sâu thẳm bằng những phép so sánh đặc sắc. Ngập nước như chiếc giếng bê tông hạ xuống sông để chuẩn bị đổ móng cầu. Mặt giếng được xây hoàn toàn bằng nước sông xanh với một khối thủy tinh đúc dày, một khối pha lê màu xanh lam. Một cốc nước pha lê khổng lồ. Từ đáy nó hút nước nhìn ngược về phía thành để hút mặt sông lên cột nước cao đến vài thước. Kết hợp các thủ pháp của văn chương và nghệ thuật điện ảnh, Nguyễn Tuân đã truyền tải đến người đọc cảm giác chân thực, sống động như một minh chứng cho sự hung dữ, tàn ác của dòng sông Đà hùng vĩ.

Tham Khảo Thêm:  Cảm nhận hình tượng người chiến sĩ trong bài thơ Chiều tối (Hồ Chí Minh) và Từ ấy (Tố Hữu)

Đá Sông Đà xếp hàng đá trên sông như bài bát quái bắt và dìm chết tất cả, bắt và giết mọi thuyền bè đi qua. Dòng đá không chỉ toát lên vẻ hung hãn, dữ tợn từ những vách đá hút nước mà còn bộc lộ bản chất nham hiểm, xảo quyệt. Trên mặt sông Đà “cả một chân trời toàn đá, hiện ra một hàng đá trên sông, đá chia làm ba hàng chắn ngang sông, tìm cách ăn thịt thuyền”. Có những đoạn ghềnh mà “nước cuốn theo ghềnh đá, sóng dữ cuộn trào quanh năm…”. Khuôn mặt của từng viên đá chênh vênh, “nhăn nhúm”, méo mó. Anh ta đứng, ngồi, nằm, nghiêng với nhiệm vụ của mình và sắp xếp mảng đá thành ba hàng. Bày ra ba mầm mống cướp đoạt và hủy diệt đời người đến cùng: dùng mọi thủ đoạn, bày mưu ma chước quỷ để dụ, phục. “chiến thuật“sâu từ”thần sông, thần đá. Họ đã chọn một điểm ngoặt – khi tầm nhìn bị hạn chế để phục kích, dụ mọi người vào trận địa, đánh trả, cô lập, chặn mọi đường huyết mạch. Khi đánh nhau: dùng tất cả ngón đòn ác độc: thác hét làm tăng cho đá, uy hiếp tinh thần đối phương.

Bằng bút pháp miêu tả mạnh mẽ, nhà văn Nguyễn Tuân đã tạo nên nét hung bạo, dữ dội của sông Đà nhưng đồng thời cũng rất sống động như một sinh vật sống. Vì vậy, tác giả thường gọi là sông Đà chứ ít khi gọi là sông.

Tuy nhiên, để thấy hết sự hung dữ của Song Đao, bạn phải vào cùng anh ấy trận thủy chiến với đội quân sông đông đảo, thiện chiến, ác liệt, gồm lực lượng của: đá cuối, đá vô địch, đá giữa sân với nhiều thủ đoạn nham hiểm. Họ thiết lập một bát quái đồ với ba mầm, một nhóm cửa tạo ra các cánh cửa, một hệ thống boongke, một pháo đài đá nổi, lộ hoặc ẩn…

Giun kim đầu tiên Có bốn cửa tử và một cửa sinh. Sóng chiến trường bắn thẳng vào người, mặt nước gầm thét (…), ào ạt bẻ gãy tay người cầm lái, chúng uy hiếp, lấn át, hiếu chiến, sóng như một đạo quân liều lĩnh. với dáng vẻ hung hãn, nước bám vào thuyền như một đô vật túm lấy eo người chèo thuyền để quay lưng lại giữa dòng nước giông bão, dữ dội như một võ sĩ giác đấu bất bại. Chúng dùng đòn chí mạng nhất: một tia nước (..) vắt vào háng người lái đò. Họ muốn hạ knock-out đối thủ bằng một đòn quyết đoán, hiểm hóc.

Một con giun kim khác, chúng tăng thêm nhiều cửa tử để lừa thuyền xuống thuyền, các cửa sinh được bố trí để di chuyển sang hữu ngạn. Chúng lộ bộ mặt nham hiểm, xảo quyệt. Thác báo gấm dội mạnh trên dòng sông đá – thiên nhiên mạnh mẽ như dã thú. Bốn, năm năm sau, thủy quân lục chiến ở cửa nước bên tả ngạn xông ra chộp lấy thuyền và giao chiến với họ trong một cuộc tập trận tử thủ – dai dẳng và quyết liệt. Họ liên tục khiêu khích.

chân chèo thứ ba Cửa ít hơn, bên phải bên trái đều chết, dòng sống nằm ngay giữa những người bảo vệ thác nước… Dường như có bao nhiêu liên tưởng độc đáo, bao nhiêu từ ngữ tích lũy tụ hội về đây. , tạo nên một tác phẩm sơn dầu hoành tráng trên canvas với những mảng màu phá cách cho toàn bộ không gian. Bằng cách này, Nguyễn Tuân đã buộc cái bạo lực phải biểu hiện bằng hình khối, đường nét, âm thanh và muôn vàn động tác sống động.

Tham Khảo Thêm:  Bài văn miêu tả cây bàng trong sân trường em.

Qua Vẻ Đẹp Dữ Dội Và Dữ Dội Của Sông Đà, Nguyễn Tuân thể hiện tình yêu đất nước tha thiết, thiết tha của một con người muốn qua văn chương ca ngợi vẻ đẹp hùng vĩ, hùng vĩ của thiên nhiên Tây Bắc.. Đồng thời, nó cũng tạo ra một bối cảnh không gian để chuẩn bị cho sự xuất hiện của con người, nhấn mạnh một môi trường làm việc đầy thách thức cho sự khen ngợi của mọi người. Miêu tả thiên nhiên Sông Đà: vừa “sắc như ghẻ, chúa đất”, vừa dữ dội hùng vĩ tạo cảm giác dòng sông có bộ mặt của kẻ thù số một, khiêu khích con người, khêu gợi lòng ham muốn. chinh phục, khám phá, chinh phục.

Ngôn ngữ phong phú, sử dụng thuật ngữ và từ vựng của nhiều ngành khoa học và nghệ thuật khác nhau (quân sự, võ thuật, thể thao,…) để diễn tả tính chất cuộc đấu tranh giữa con người với thiên nhiên: quyết liệt, căng thẳng, được mất người này người khác. Cảm xúc dạt dào, tinh tế.

Tuy hình ảnh nổi bật trong tác phẩm là người lái đò nhưng xuyên suốt tác phẩm là hình ảnh rất riêng về con sông Đà. Nếu như thần thoại “Sơn Tinh, Thủy Tinh” giải thích sự tàn bạo, khắc nghiệt của Sông Đà bằng tư duy nguyên thủy “năm đời thù oán”. Nguyễn Tuân đã tái hiện vẻ đẹp dữ dội, hung bạo và hùng vĩ của Sông Đà bằng những trang văn cụ thể, chân thực và giàu sức gợi. Điều đó cho thấy niềm say mê của Nguyễn trong việc sử dụng ngôn từ để tái hiện những điều kỳ diệu của tạo hóa và những điều kỳ diệu của con người lao động là một tình yêu thiết tha đối với thiên nhiên và tinh thần dân tộc. Trái tim tràn đầy sức sống của Nguyễn Tuân sánh với tấm lòng chân thành của người nghệ sĩ tài hoa.

Ngòi bút của Nguyễn Tuân không chỉ phiêu theo gió mưa khi nói về vẻ đẹp kì vĩ của dòng sông mà tâm hồn ông cũng rất rộng lớn khi viết về dòng sông trữ tình. Có thể nói, tất cả các đối cực khác nhau của cái đẹp đều được Nguyễn Tuân miêu tả bằng nghệ thuật độc đáo, thể hiện sự phong phú đa dạng trong ngòi bút của ông…

Giá trị hiện thực của tác phẩm văn học không chỉ qua sự phản ánh và thể hiện tính hung bạo, dữ dội của sông Đà; Vẻ ngoài và lòng người là kẻ thù số một của sông Đà mà còn ở cấp độ suy nghĩ, những cảm xúc và suy nghĩ sâu sắc về con người, về cuộc đời. Vẻ đẹp của tùy bút Nguyễn Tuân tập trung ở cây cầu bắc qua sông Đà, nhưng tình yêu nồng nàn, thái độ trân trọng chế độ mới, cuộc sống mới và sự thay đổi căn bản trong quan niệm thẩm mỹ là mạch ngầm tư tưởng, tình cảm quyết định cho sự sáng tác của người nghệ sĩ. Công việc có tính sáng tạo.

Cảm nhận bài văn Người lái đò sông Đà của nhà văn Nguyễn Tuân

Related Posts

TOP các trò chơi cực thú vị ở VinWonder Nha Trang

Nếu bạn đến VinWonders Nha Trang mà chưa biết chơi trò chơi gì hấp dẫn. Hãy để VinID chia sẻ cùng bạn những trò chơi dành cho…

Đảo Robinson Nha Trang – Hòn đảo cho người thích khám phá

Đảo Robinson Nha Trang là địa điểm du lịch hè 2023 được nhiều người yêu thích và trải nghiệm. Hòn đảo mới bắt đầu khai thác du…

Charlie Puth – Chàng ca sĩ với phong cách độc đáo, cuốn hút

Charlie Puth là ca sĩ nhạc pop người Mỹ, được mệnh danh là thần đồng âm nhạc bởi giọng hát cực hay. Anh sở hữu giọng hát…

Hè cực cháy với Charlie Puth tại đại nhạc hội 8Wonder

Lễ hội âm nhạc 8 kỳ tích – Sự kiện âm nhạc đẳng cấp quốc tế mang đến trải nghiệm “không giới hạn cảm xúc kỳ diệu…

Cách mua vé đại nhạc hội 8Wonder vừa dễ, vừa nhanh

8 Wonder Music Festival sẽ chính thức diễn ra vào ngày 22/07/2023, đây sẽ là sự kiện âm nhạc bạn không thể bỏ lỡ nếu ghé thăm…

Cẩm nang du lịch Thánh địa Mỹ Sơn chi tiết từ A đến Z

Khi nhắc đến tỉnh Quảng Nam, ai cũng sẽ nghĩ đến địa danh nổi tiếng đó là Thánh địa của con trai tôi. Vào năm 1995, Nơi…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *