Vẻ đẹp của thiên nhiên con người Tây Bắc qua Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân

xinh đẹp

Vẻ đẹp của thiên nhiên và con người Tây Bắc Vâng thuyền sông của Nguyễn Tuấn

nguyễn tuân Là một nghệ sĩ tài năng, anh ấy có sở thích viết tiểu luận. bài hát Vâng là bài tùy bút hay nhất của Nguyễn Tuân về cảnh và người Tây Bắc, là kết quả của chuyến đi Tây Bắc năm 1958 của nhà văn. Ở Tây Bắc, ông sống với bộ đội, thanh niên xung phong, công nhân làm đường và đồng bào dân tộc thiểu số. Thực tiễn xây dựng cuộc sống mới ở vùng cao đã cho Nguyễn Tuân nhiều cảm hứng sáng tạo. Cảnh vật Tây Bắc dưới ngòi bút của Nguyễn Tuân vừa hùng vĩ, tráng lệ vừa kì vĩ, thơ mộng. trong bài Lái xe khám phá sông Đà rút ra từ một bài luận bài hát Vângnhà văn không chỉca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn ngợi ca vẻ đẹp của con người Tây Bắc, đặc biệt là những người lái đò trên dòng sông dữ dội và thơ mộng ấy..

trong bài luận, hình ảnh sông đà nhìn tàn nhẫn: “Hồi đó nước sông Đà reo như sôi cả trăm độ, muốn hất tung con thuyền phải làm nhiệm vụ che cho cái vạc nước sôi khổng lồ. Mép thuyền thấp hơn mực nước ngoài, mũi thuyền ngập trong nước sôi. Mặt sông cũng có ổ gà giống như mặt đường khô ráo, đi vào ổ gà dưới sông sẽ khiến thuyền phải lê lết. Gọi là thác nghĩa là khúc sông phức tạp, có nhiều dòng nước chảy. Nếu nhầm dòng nước thì chết ngay, có dòng nước đổ vào đúng dòng nhưng không trúng tim suối thì vẫn chết như thường”.

Những hình ảnh thiên nhiên về dòng sông Đà không kém phần thơ mộng, trữ tình: “Tôi đã nhiều lần bay qua sông Đà và thấy rằng đó là một góc nhìn bổ sung cho tôi, một cách nhìn về Tây Bắc hung bạo và trữ tình. Sông Đà chảy như một mái tóc trữ tình, một mái tóc, một dòng tóc ẩn trong mây trời Tây Bắc hoa gạo nở tháng hai quyện khói nương nương mùa xuân núi Mèo Tôi say sưa nhìn mây xuân bay qua sông Đà, tôi đi qua mây thu và nhìn xuống nước sông Đà, mùa xuân nước xanh màu ngọc bích, nhưng nước sông Đà không xanh, sông có vỏ Gâm, Lô, mùa thu nước sông Đà đỏ như như da mặt người bầm tím vì men rượu, mỗi lần nổi giận lại đỏ bừng giận hờn, chưa bao giờ tôi thấy sông Đà đen như bọn thực dân Pháp bóp nát sông ta, đổ mực Tây vào, kêu gọi đó là một tên giả phương Tây, và sau đó bôi nhọ nó trên bản đồ…”

Hình ảnh sông Đà “bạo lực và trữ tình” làm nền cho giàn giáo xuất hiện. Ông Lái Đò Chàng là người anh hùng của dòng sông: trong cuộc chiến đấu gian khổ với dòng sông dữ, chàng là người chỉ huy tài ba, gan dạ, dũng cảm vượt qua mọi dòng xoáy, suối dữ, cửa tử,… để đưa thuyền về nơi đầu sóng. bình tĩnh và nước là bình tĩnh. Về tư thế: “Người lái đò hai tay đỡ mái chèo khỏi sóng đánh và lao thẳng vào mình”về phong cách: “tỉnh táo, tự tin, cố nén vết thương do sóng nước gây ra”, Về hành động: “hai chân vẫn giữ ghi đông”, “tháo chạy”, “đánh tiếng vào chỗ nguy hiểm”. Sau đó “Sê-ri Microlithic đã hoàn thành, Vòng đầu tiên”, thậm chí không một phút “nghỉ tay, nghỉ mắt”, Phá vỡ cái vòng thứ hai và thay đổi nó.chiến thuật”.

Khi bắt được bờm sóng đi đúng hướng, Mr. “Nắm chắc tay lái, nắm chặt dòng nước bên phải, nhanh chóng xông vào cổng giao hàng, lái chéo về phía cửa đá”. Vì vậy, những dòng chảy của cái chết đã “bị bỏ lại phía sau con thuyền. Chỉ có thể nghe thấy âm thanh của sóng và dòng chảy của cuộc sống.” Sau đó anh tham gia trận chiến với “vây thứ ba”. quý ngài “Ngay thuyền, xuyên qua cửa giữa” Có những người bảo vệ đá của thác nước. Đã “Bắn, lượn, cửa ngoài, cửa trong, cửa trong, con thuyền như mũi tên tre nhanh chóng xuyên qua hơi nước, đồng thời xuyên qua và tự động bẻ lái lướt đi.” Thế là hết thác. Sóng yên biển lặng trở lại.

Tham Khảo Thêm:  Đọc hiểu văn bản "Vào phủ chú Trịnh" (Lê Hữu Trác).

Hơn nữa, Ferry cũng là một nghệ sĩ tài năng. Trong cuộc rượt đuổi chèo vượt thác, người lái đò đã nắm chắc binh pháp của thần sông và thần đá. Anh ta đã quen với quy tắc phục kích đá ở vùng nước nguy hiểm. Ở vòng thứ nhất, những tảng đá đó mở ra năm cửa trận, bốn cửa tử, một cửa sinh, cửa sinh nằm bên trái sông, nhưng anh thuộc lòng những cửa này. Ở vòng thứ hai, cửa tử bố trí sang mạn phải để đánh lừa thuyền anh, còn cửa sinh được bố trí di chuyển sang mạn phải nhưng anh vẫn nhận ra sự nguy hiểm.

Ông đã khám phá ra cách chinh phục chúng: cưỡi thác nước sông Đà thì phải cưỡi đến cùng như cưỡi hổ. Khi nào, bốn, năm năm trước, đám thủy thủ ở cửa khẩu biên giới bên tả ngạn Liên Xô cố tóm lấy thuyền lôi họ đến cửa tử trận, nhờ trí nhớ còn nhớ rõ khuôn mặt của họ, vài người trong số họ. tránh và chèo, trong khi những người khác anh ta ép và cắt làm đôi, để mở đường tiến lên, ở vây sau, mặc dù có ít cửa hơn, anh ta nhận ra rằng bên phải và bên trái đều là những dòng suối chết, ngay giữa quân phòng thủ là một thác nước. Đó là lý do tại sao anh ấy sử dụng cú đấm “đi thẳng về phía trước”. Như vậy là ông đã hoàn toàn chiến thắng khi đi qua cửa ải của đất nước với tất cả các tướng lĩnh dũng mãnh và quân đội hùng mạnh. Như nhà văn Nguyễn Tuân đã nhận xét, chiếc phà là một “vô lăng nở hoa”.

Người lái đò là một người phụ nữ Việt Nam thật thà, dũng cảm, tháo vát, tâm hồn giàu cảm xúc và thi vị: “..Một buổi chiều Quỳnh Nhai, tôi đến chỗ một bác lái đò dọc đường chở gạo kháng chiến từ Quỳnh Nhai về thác Tà Heo bỏ vào kho quân nhu. Anh lái đò Châu Quỳnh Nhai giải thích thêm cho tôi về ý nghĩa kiến ​​trúc của chiếc sà đuôi én trên sông Đà: “Anh nói thuyền giống con cá, anh nói thuyền giống con cá, nó quẫy đuôi trên mặt. sông ổn. Tất cả những gì chúng tôi biết là đuôi thuyền đủ cao để treo một con gà trống. Con gà sống này lông đẹp tiếng gáy hay phải mười đồng bạc mới mua được. Một con gà sống là chiếc đồng hồ của người lái đò sông Đà. Đi xa, qua bến này bến nọ, nghe tiếng gà gáy làm ông nhớ đến những cánh đồng quê mình. Hai bên bờ sông Có tiếng hát ai cũng biết. Khi chúng tôi lớn lên, nhìn xuống dòng sông Đà và nhìn những con thuyền đi qua, những người phụ nữ Thái chúng tôi đều hát một hai câu, có khi cả một bài. Thời Pháp thuộc, tiếng hát phụ nữ xa bờ. Nhiều bài chạy xa đến tận đỉnh núi. Nay hòa bình, hết giặc, tiếng hát dần xuôi về bến…”.

Thông qua Vâng thuyền sông và nhân vật người lái đò, ta thấy một Nguyễn Tuân độc đáo tài hoa, sâu sắc, nhiệt huyết, với trái tim chan chứa yêu thương, tự hào sâu sắc về vẻ đẹp của thiên nhiên và con người vùng Tây Bắc xa xôi. Ca ngợi lòng dũng cảm, trí thông minh, sự đồng cảm, kiên cường và tài năng của nhân dân Việt Nam trong công cuộc xây dựng cuộc sống mới ở vùng cao. Công việc đó thực sự là một bài thơ lãng mạn, trong sáng và khoáng đạt về lao động và vẻ đẹp của thiên nhiên và con người Tây Bắc.

Phân tích bài Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân

Tham Khảo Thêm:  Cảm nhận vẻ đẹp tình người trong truyện ngắn Vợ nhặt của Kim Lân

Related Posts

TOP các trò chơi cực thú vị ở VinWonder Nha Trang

Nếu bạn đến VinWonders Nha Trang mà chưa biết chơi trò chơi gì hấp dẫn. Hãy để VinID chia sẻ cùng bạn những trò chơi dành cho…

Đảo Robinson Nha Trang – Hòn đảo cho người thích khám phá

Đảo Robinson Nha Trang là địa điểm du lịch hè 2023 được nhiều người yêu thích và trải nghiệm. Hòn đảo mới bắt đầu khai thác du…

Charlie Puth – Chàng ca sĩ với phong cách độc đáo, cuốn hút

Charlie Puth là ca sĩ nhạc pop người Mỹ, được mệnh danh là thần đồng âm nhạc bởi giọng hát cực hay. Anh sở hữu giọng hát…

Hè cực cháy với Charlie Puth tại đại nhạc hội 8Wonder

Lễ hội âm nhạc 8 kỳ tích – Sự kiện âm nhạc đẳng cấp quốc tế mang đến trải nghiệm “không giới hạn cảm xúc kỳ diệu…

Cách mua vé đại nhạc hội 8Wonder vừa dễ, vừa nhanh

8 Wonder Music Festival sẽ chính thức diễn ra vào ngày 22/07/2023, đây sẽ là sự kiện âm nhạc bạn không thể bỏ lỡ nếu ghé thăm…

Cẩm nang du lịch Thánh địa Mỹ Sơn chi tiết từ A đến Z

Khi nhắc đến tỉnh Quảng Nam, ai cũng sẽ nghĩ đến địa danh nổi tiếng đó là Thánh địa của con trai tôi. Vào năm 1995, Nơi…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *